Chương 3/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 3: Biệt thự lạnh
Tác giả: Sâu Yêu
Xe dừng trước cổng sắt đen kịt, cao hơn đầu người. Tôi nhìn qua kính, thấy một dãy biệt thự màu trắng xám nằm lặng lẽ giữa khu vườn rộng. Không có bóng người. Chỉ có tiếng lá xào xạc trong gió chiều.
Tài xế mở cửa cho tôi. "Cô Kỷ, phòng của cô ở tầng hai, cạnh phòng tổng giám đốc. Ông ấy dặn cô không được lên tầng ba."
Tôi gật đầu, kéo vali vào. Hành lang lát đá cẩm thạch trắng, lạnh toát qua đế giày. Một người giúp việc đứng chờ, dáng cúi thấp: "Cô Kỷ, tôi là Vương ma ma. Có gì cô cứ dặn tôi."
"Cảm ơn."
Căn phòng rộng, trang trí tối giản: giường lớn, tủ quần áo, bàn làm việc, một lọ hoa nhài trắng trên bệ cửa sổ. Tôi đến gần, ngửi thấy mùi hương quen thuộc. Trà lạnh, gỗ tuyết tùng, hoa nhài. Mùi của anh ta.
Tôi mở vali, bắt đầu sắp xếp đồ. Chưa đầy mười phút, điện thoại reo. Tin nhắn từ số lạ:
- 7 giờ tối, ăn tối tại phòng ăn chính. Trang phục: váy dạ hội màu xanh đen. Xe đón lúc 6:30.
- Lãnh Ngạo Thiên.
Tôi nhìn đồng hồ. 5 giờ 45. Còn chưa đầy một tiếng. Tôi chưa kịp thở.
Tôi mở tủ quần áo, thấy bên trong đã treo sẵn mấy bộ váy. Tất cả đều đắt tiền, nhãn hiệu còn nguyên. Một chiếc váy xanh đen nằm riêng, kèm giày cao gót. Tôi chạm vào vải, lụa mềm mịn. Anh ta đã chuẩn bị mọi thứ từ trước.
6 giờ 30, xe đúng hẹn. Tôi bước vào phòng ăn, thấy Lãnh Ngạo Thiên ngồi ở đầu bàn dài, tay cầm ly rượu vang đỏ. Hắn không nhìn tôi, chỉ nói: "Ngồi."
Bữa tối im lặng. Chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ. Hắn ăn chậm, từng động tác chuẩn xác. Tôi cố ăn vài miếng, nhưng cổ họng nghẹn cứng.
"Tôi muốn biết lịch trình của tôi," tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh.
Hắn ngước mắt lên. "Lịch trình của cô tôi sẽ gửi hàng tuần. Sáng mai, 8 giờ, có cuộc họp với đội thiết kế bảo tàng. Tôi sẽ đưa cô đi."
"Tôi có thể tự đi được."
"Không."
Giọng hắn không cao, nhưng không cho phép cãi lại. Tôi siết chặt nĩa.
"Anh không tin tôi?"
Hắn đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi. "Tôi tin vào quy tắc. Cô ở đây theo hợp đồng. Tôi có trách nhiệm với an toàn của cô."
"An toàn hay kiểm soát?"
Khóe miệng hắn nhếch lên, không phải cười. "Cả hai."
Tôi im lặng, cúi xuống ăn tiếp. Nhưng trong lòng, tôi biết mình vừa mất một ván.
Sau bữa tối, tôi định đi lên phòng, nhưng chân bước về phía cầu thang dẫn lên tầng ba. Tò mò. Tôi đặt tay lên lan can, bước một bước.
"Kỷ Lam."
Giọng hắn vang lên sau lưng, lạnh như dao. Tôi quay lại. Hắn đứng ở cuối hành lang, tay cầm một tập tài liệu, mắt nhìn tôi chăm chú.
"Tôi chỉ..."
"Phòng cô ở tầng hai. Tầng ba là khu vực riêng."
Tôi gật đầu, lui xuống. Nhưng mắt tôi vẫn liếc lên phía trên. Có cánh cửa khép hờ, ánh sáng mờ từ bên trong hắt ra.
Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi nằm trên giường, nhìn trần nhà trắng, suy nghĩ về căn biệt thự này, về người đàn ông lạnh lùng ở phòng bên. Và về mẹ. Bà từng làm việc cho tập đoàn của hắn. Liệu bà có từng đặt chân vào căn phòng đó không?
Khoảng 2 giờ sáng, tôi không chịu nổi. Tôi mở cửa, đi ra hành lang. Đèn ngủ mờ ảo, bóng tôi đổ dài trên tường. Tôi bước lên cầu thang tầng ba, từng bước một, chân trần trên đá lạnh.
Cánh cửa vẫn khép hờ. Tôi đẩy nhẹ, bản lề kêu cót két. Bên trong là một phòng làm việc. Bàn giấy, máy tính, kệ sách. Trên tường treo một bức ảnh đen trắng: một người phụ nữ trẻ, tóc dài, mỉm cười. Giống ai đó. Tôi đến gần, nhìn kỹ.
"Ai cho phép cô động vào đồ của tôi?"
Giọng hắn vang lên sau lưng, lạnh đến thấu xương. Tôi giật mình, quay lại. Hắn đứng ngay cửa, mặc áo sơ mi trắng, cổ áo mở, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Ánh mắt hắn giận dữ, gân xanh nổi trên trán.
Hắn bước nhanh đến, giật bức ảnh khỏi tay tôi. "Cô không có quyền vào đây!"
"Tôi... tôi xin lỗi. Tôi chỉ..."
"Chỉ gì?" Hắn gằn giọng, mắt nhìn tôi như muốn thiêu đốt. "Cô nghĩ tôi đưa cô về đây để cô tự do lục lọi sao?"
"Tôi không lục lọi. Tôi thấy cửa mở."
"Cửa mở không có nghĩa là cô được vào."
Tôi cắn môi, im lặng. Hắn thở dốc, tay nắm chặt bức ảnh. Trong ánh đèn mờ, tôi thấy mắt hắn có tia đau đớn, nhưng nhanh chóng bị che phủ bởi sự giận dữ.
Lãnh Ngạo Thiên đi đến bàn, đặt bức ảnh vào ngăn kéo, khóa lại. Hắn quay sang tôi, giọng đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn lạnh: "Về phòng cô đi. Sáng mai, 7 giờ, xe đợi ở cổng. Đừng để tôi phải nhắc lại."
Tôi quay người bước ra. Khi đi ngang qua hắn, tôi ngửi thấy mùi rượu nồng. Hắn say. Nhưng không phải say đến mất kiểm soát. Hắn vẫn tỉnh táo, vẫn nguy hiểm.
"Kỷ Lam."
Tôi dừng lại, không quay đầu.
"Đừng bao giờ vào phòng này nữa."
Tôi không trả lời, bước nhanh xuống cầu thang, vào phòng, đóng cửa lại. Tim tôi đập nhanh, tay tôi run. Hắn giấu điều gì đó. Người phụ nữ trong ảnh là ai? Tại sao hắn lại phản ứng dữ dội đến vậy?
Tôi ngồi xuống giường, nhìn ra cửa sổ. Trời vẫn tối. Bên ngoài, chỉ có vài ngọn đèn vườn le lói. Biệt thự lạnh lẽo, tĩnh mịch. Và tôi biết, tôi vừa chạm vào một vết thương chưa lành của hắn.
Tôi rút điện thoại, tìm số của mẹ. Nhưng rồi lại tắt. Chưa phải lúc. Tôi cần biết nhiều hơn trước khi hỏi bà.
Có tiếng gõ cửa. Nhẹ. Tôi mở cửa, thấy Vương ma ma đứng đó, tay cầm một ly sữa ấm. "Cô Kỷ, tổng giám đốc bảo tôi mang lên cho cô. Ông ấy nói cô chưa ăn tối xong."
Tôi nhận ly sữa, lòng rối bời. Hắn vừa giận dữ, vừa quan tâm. Hắn là ai? Và tại sao tôi lại cảm thấy có một sợi dây vô hình kéo tôi vào mê cung của hắn?
Tôi uống một ngụm sữa ấm, nhìn lên trần nhà. Tầng trên, nơi có bức ảnh người phụ nữ bí ẩn. Tôi biết, tôi sẽ tìm ra sự thật. Dù có phải đối mặt với cơn giận của hắn.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
