Chương 4/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 4: Đối đầu đầu tiên
Tác giả: Sâu Yêu
Buổi tối hôm đó, Lãnh Ngạo Thiên sai người mang đến một bộ váy dạ hội màu xanh lam đậm.
Tôi nhìn nó trải dài trên giường, chất lụa mềm mại phản chiếu ánh đèn ngủ. Không kèm lời nhắn, không giải thích. Chỉ có Vương ma ma đứng cạnh cửa, nói: "Tổng giám đốc bảo cô chuẩn bị, bảy giờ có xe đến đón.”
Tôi hỏi đi đâu.
Bà chỉ lắc đầu.
Tôi mặc nó vào. Không phải vì tôi muốn nghe lời hắn, mà vì tôi biết, nếu hắn đưa tôi ra ngoài, đó sẽ là cơ hội đầu tiên để tôi đối diện với kẻ thù.
Khi tôi bước xuống cầu thang, Lãnh Ngạo Thiên đang đứng ở sảnh, mặc bộ vest màu xám than, tay cài khuy măng sét. Hắn ngước lên nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt không biểu cảm, nhưng khóe môi khẽ động:
“Được.”
Chỉ một chữ. Nhưng tôi hiểu, hắn vừa chấp nhận hình ảnh của tôi trong mắt thiên hạ.
Chiếc Maybach lướt qua những con phố trung tâm, đỗ trước khách sạn năm sao nơi tổ chức sự kiện từ thiện của Hội Doanh nhân trẻ. Khi cánh cửa mở ra, tôi theo sát Lãnh Ngạo Thiên, cảm nhận những ánh mắt đổ dồn vào mình.
Hắn không khoác tay tôi. Cũng không cần. Chỉ cần hắn đứng cạnh, tôi đã là tâm điểm.
Bên trong, không gian lấp lánh đèn pha lê, những chiếc bàn tròn phủ khăn trắng, tiếng ly chạm nhau và mùi nước hoa đắt tiền. Tôi nhận ra nhiều gương mặt từng xuất hiện trên báo kinh tế.
Và rồi tôi thấy cô ta.
Lâm Tuyết Nhi mặc váy đỏ rực, đứng cạnh một người đàn ông trung niên – không phải Trần Hạo. Cô ta cười nói, duyên dáng, tự nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tay tôi siết chặt.
“Giữ bình tĩnh.”
Lãnh Ngạo Thiên nói nhỏ bên tai tôi, giọng không cảm xúc, nhưng tay hắn đặt lên lưng tôi, một áp lực nhẹ, như cảnh cáo.
Tôi hít sâu, gật đầu.
Sự kiện bắt đầu bằng bài phát biểu của chủ tịch hội, sau đó là các tiết mục đấu giá. Lãnh Ngạo Thiên ngồi ở bàn VIP, tôi ngồi cạnh hắn. Khi người dẫn chương trình giới thiệu Lâm Tuyết Nhi lên sân khấu – với tư cách nhà tài trợ cho quỹ trẻ em – cô ta bước lên trong tiếng vỗ tay, nụ cười ngọt ngào.
Tôi nhìn cô ta, nhớ lại cái đêm đó. Cái đêm cô ta mặc bộ đồ ngủ của tôi, đứng trong phòng Trần Hạo, nhìn tôi với ánh mắt khinh miệt khi tôi gục ngã.
Tôi không nói gì. Chỉ lặng lẽ mở chiếc túi clutch, lấy ra điện thoại. Tôi bấm vài thao tác, gửi một file đến email của người dẫn chương trình, kèm dòng chữ: “Xin hãy trình chiếu mục này trước khi đấu giá.”
Ba phút sau, khi Lâm Tuyết Nhi vừa kết thúc bài diễn văn, màn hình lớn phía sau cô ta bỗng hiện lên những hình ảnh: Bản vẽ thiết kế mang logo của công ty cũ – kèm dòng chữ “Kỷ Lam – Tác giả”. Bên cạnh là bản sao kê giao dịch, dấu vết chuyển tiền từ tài khoản của Lâm Tuyết Nhi đến một server clone.
Hội trường ồn ào.
Lâm Tuyết Nhi quay lại, mặt tái mét. Cô ta vội nói: “Ai đó tắt đi! Có kẻ đã hack hệ thống!”
Tôi đứng dậy.
“Không ai hack cả. Là tôi gửi.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi bước lên sân khấu, không vội vàng, không run sợ. Tôi nhìn thẳng vào Lâm Tuyết Nhi, thấy đôi mắt cô ta co rút lại vì sợ hãi.
“Kỷ Lam… em làm gì vậy?” Cô ta cố giữ bình tĩnh, giọng run run.
“Chị hỏi em làm gì ư?” Tôi mỉm cười. “Em chỉ đang cho mọi người thấy, ai mới là người thực sự vẽ ra bản thiết kế đó. Cảm ơn chị vì đã giữ nó suốt thời gian qua. Nhưng mà, chị ạ, chị quên mất rằng bản thảo gốc có chữ ký điện tử của em.”
Tôi giơ điện thoại lên, chiếu lên màn hình một tài liệu khác: file PDF có chữ ký số, ngày tháng rõ ràng – trước khi Lâm Tuyết Nhi đăng ký bản quyền một tuần.
Hội trường im lặng. Rồi tiếng xì xào nổi lên.
Lâm Tuyết Nhi trợn mắt, nhưng chưa kịp nói gì thì tôi xoay người rời khỏi sân khấu, đón ánh nhìn của Lãnh Ngạo Thiên. Hắn vẫn ngồi, tay cầm ly rượu vang, không một biểu cảm. Nhưng mắt hắn hơi nheo lại.
Tôi ngồi xuống, tim đập mạnh.
Hắn nghiêng người, giọng khàn: “Cô có chuẩn bị.”
“Tôi luôn chuẩn bị.” Tôi trả lời, không nhìn hắn.
Khi sự kiện kết thúc, tôi đi ra ngoài, Lãnh Ngạo Thiên đi sau. Ở hành lang, tôi suýt va vào một người – Trần Hạo.
Hắn ta mặc vest xanh, tay cầm điếu thuốc chưa châm. Ánh mắt hắn tối lại khi thấy tôi.
“Kỷ Lam.”
Tôi dừng lại.
“Cô tưởng leo lên giường Lãnh Ngạo Thiên là xong à?” Hắn cười nhạt. “Cô nghĩ hắn ta yêu cô? Đừng mơ. Cô chỉ là quân cờ trong tay hắn thôi.”
Tôi ngước mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt từng khiến tôi tin tưởng suốt ba năm.
“Còn hơn làm quân cờ trong tay anh.” Tôi nói, giọng nhẹ nhưng sắc. “Và này, Trần Hạo. Chuyện hôm nay chỉ là khởi đầu thôi. Anh bảo trọng nhé.”
Hắn ta cười, nụ cười đầy đe dọa.
“Cô nghĩ mình là ai?”
Tôi không trả lời. Tôi quay lưng bước đi, để lại hắn ta đứng đó.
Khi tôi ra đến cửa, Lãnh Ngạo Thiên đã đứng đó, mở cửa xe. Hắn nhìn tôi, không nói gì. Nhưng trong mắt hắn, có một tia gì đó – không phải lạnh lùng, mà là… tò mò.
Tôi bước lên xe.
Trần Hạo, anh thử xem. Tôi còn nhiều lá bài hơn anh nghĩ đấy.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
