Chương 5/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 5: Bí mật quá khứ
Tác giả: Sâu Yêu
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy khi trời còn tờ mờ. Căn biệt thự im lặng đến kỳ lạ. Tôi xuống bếp, thấy dì giúp việc đang chuẩn bị bữa sáng.
“Lãnh tổng đi công tác rồi ạ?” Tôi hỏi.
“Dạ, Lãnh tổng đi từ sớm. Ông ấy dặn tiểu thư cứ tự nhiên.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng không hề thoải mái. Căn nhà này có quá nhiều góc khuất. Và tôi cần tìm câu trả lời.
Ăn sáng xong, tôi lên tầng ba. Căn phòng làm việc tối qua vẫn khóa. Tôi đứng trước cánh cửa, nhìn ổ khóa điện tử. Mật khẩu? Tôi thử sinh nhật Lãnh Ngạo Thiên – không đúng. Số điện thoại công ty – cũng không. Tôi chợt nhớ bức ảnh người phụ nữ tối qua. Tôi thử ngày tháng trong ảnh – 15/08. Cánh cửa mở.
Tim tôi đập nhanh. Tôi đẩy cửa bước vào. Phòng làm việc rộng, tối, chỉ có một chiếc đèn bàn nhỏ. Trên bàn là tập tài liệu dày. Tôi lật từng trang – báo cáo dự án, hợp đồng, thư từ. Rồi tôi thấy một phong bì màu nâu, đề chữ: “Chị gái – Lãnh Ngọc”.
Tay tôi run run. Tôi mở ra. Bên trong là ảnh chụp một cô gái trẻ, khoảng hai mươi tuổi, xinh đẹp, dịu dàng. Cô ấy giống Lãnh Ngạo Thiên đến kỳ lạ. Phía sau ảnh viết nguệch ngoạc: “Ngày 15/08/2015 – Ngày chị mất tích.”
Tôi hít một hơi sâu. Mất tích? Tôi lục tiếp tìm thấy một báo cáo điều tra cũ. Vụ tai nạn tại công trình đường hầm số 7 của tập đoàn Lãnh Thị. Đêm đó, trời mưa bão, một phần đường hầm sập. Ba công nhân chết. Và Lãnh Ngọc – chị gái của Lãnh Ngạo Thiên – là kỹ sư giám sát công trình, cũng mất tích trong vụ đó. Thi thể không bao giờ tìm thấy.
Tôi đọc tiếp. Báo cáo nói có nghi vấn về chất lượng vật liệu xây dựng. Nhưng vụ việc bị chôn vùi, kết luận cuối cùng là tai nạn do thời tiết. Tôi lật trang cuối, thấy chữ ký của người phê duyệt báo cáo – Kỷ Phương.
Mẹ tôi?
Đầu tôi quay cuồng. Mẹ từng làm việc cho tập đoàn Lãnh Thị? Tôi chưa bao giờ nghe bà nhắc đến. Trong ký ức của tôi, mẹ là người nội trợ, ít nói, chưa từng kể về quá khứ. Tôi vội lục điện thoại, tìm số mẹ. Nhưng trước khi kịp bấm gọi, điện thoại reo.
Một số lạ.
Tôi nghe máy. Giọng nam, khàn, bị bóp méo: “Cô đừng tra quá sâu. Cô sẽ hối hận.”
“Ai đó?” Tôi hỏi.
“Người tốt khuyên cô thôi. Lãnh Ngạo Thiên không phải người cô nghĩ đâu. Và mẹ cô cũng vậy.”
Tút. Cuộc gọi kết thúc.
Tôi đứng đó, tay run, mắt nhìn màn hình điện thoại. Linh tính chuyện chẳng lành.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
