Chương 6/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 6: Bảo vệ và đe dọa
Tác giả: Sâu Yêu
Tối đó, tôi ngồi trong phòng, mắt dán vào màn hình điện thoại. Cuộc gọi nặc danh vẫn văng vẳng bên tai: “Cô đừng tra quá sâu. Cô sẽ hối hận.”
Tôi cố gắng bình tĩnh. Mẹ. Lãnh Ngạo Thiên. Công trình đường hầm số 7. Mọi thứ rối như tơ vò.
Có tiếng gõ cửa. Nhẹ, đều đều.
Tôi ngồi im.
“Kỷ Lam.” Giọng Lãnh Ngạo Thiên vọng qua cánh gỗ. Trầm, khô, không cảm xúc.
Tôi mở cửa. Hắn đứng đó, tay cầm ly sữa ấm, hơi nước bốc lên mờ mờ.
“Uống đi. Cô gầy quá.”
Tôi nhận lấy, ngón tay chạm vào tay hắn. Lạnh. Ngược với hơi nóng từ ly sữa.
“Cảm ơn.”
Hắn gật đầu, định quay đi, nhưng dừng lại. Mắt hắn nhìn tôi, sắc như dao.
“Có chuyện gì sao?”
Tôi giật mình. Hắn nhạy thật.
“Không có gì.”
Hắn không nói gì thêm, chỉ nhìn tôi một lúc rồi xoay người bước đi. Tiếng giày vang trên sàn gỗ, từng bước đều đặn, xa dần.
Tôi khép cửa, nhìn ly sữa trong tay. Ấm. Thơm. Nhưng tôi không uống. Tôi đặt nó lên bàn, mắt vẫn dán vào nó.
---
Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ số lạ.
“Cô nghĩ leo lên giường Lãnh Ngạo Thiên là an toàn sao? Tôi có đủ ảnh để hủy cô lần nữa. Cô muốn xem không?”
Trần Hạo.
Tôi cười lạnh. Hắn ta vẫn không biết điều.
Tôi không trả lời. Tôi biết hắn chỉ đe dọa. Nhưng nếu hắn dám tung tin, tôi sẽ cho hắn biết thế nào là hối hận.
Buổi trưa, Lãnh Ngạo Thiên gọi tôi xuống phòng ăn. Hắn ngồi ở đầu bàn, tay lật một xấp tài liệu. Trợ lý đứng bên cạnh, mặt căng thẳng.
“Có chuyện gì?” Tôi hỏi.
Hắn không ngước lên. “Trần Hạo vừa mất hợp đồng với Tập đoàn Vạn Phong.”
Tôi sững lại. Vạn Phong là đối tác lớn nhất của Trần Hạo.
“Tại sao?”
Lãnh Ngạo Thiên ngước mắt lên, nhìn tôi. “Tôi không thích người khác động vào thứ của tôi.”
Tim tôi đập nhanh. “Tôi không phải đồ của anh.”
“Phải.” Hắn gật đầu, giọng vẫn lạnh. “Nhưng cô là vợ hợp pháp của tôi. Và tôi có trách nhiệm bảo vệ cô.”
Tôi cắn môi. Tôi ghét cái giọng kiểm soát đó. Nhưng tôi biết hắn đã làm gì đó để giúp tôi.
“Tôi không cần anh bảo vệ. Tôi tự lo được.”
Hắn nhếch mép, nụ cười nửa vời. “Ừ, tôi biết.”
Tôi nhìn hắn, cố đọc vị. Hắn rất khó đoán. Có lúc lạnh lùng đến đáng sợ, có lúc lại hành động khiến người ta phải nghĩ lại.
Chiều đó, tôi nhận được tin từ người quen trong ngành: Trần Hạo đang điên cuồng gọi điện, cầu xin các đối tác, nhưng ai cũng lắc đầu. Hợp đồng với Vạn Phong bị hủy, và vài đơn hàng khác cũng đứng trước nguy cơ đổ vỡ.
Tôi nhắm mắt, hít sâu. Cảm giác hả hê dâng lên, nhưng kèm theo đó là một nỗi lo mơ hồ. Lãnh Ngạo Thiên có quyền lực thật. Nhưng tôi vẫn không biết hắn muốn gì từ tôi.
---
Tối hôm đó, tôi lên tầng ba. Căn phòng làm việc đã bị khóa. Tôi đứng trước cửa, tay chạm vào tay nắm. Lạnh.
Tôi quyết định không vào. Chưa phải lúc.
Khi tôi quay lưng, Lãnh Ngạo Thiên đứng đó, tựa vào tường, mắt nhìn tôi.
“Cô muốn biết về căn phòng đó?”
Tôi gật đầu.
“Sẽ có lúc tôi nói. Nhưng chưa phải bây giờ.”
Tôi im lặng. Hắn im lặng. Chúng tôi đứng đó, đối diện nhau, khoảng cách chỉ vài bước chân nhưng như có một bức tường vô hình.
Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào má tôi. Ngón tay lạnh.
“Cô gầy thật. Nhớ ăn nhiều vào.”
Tôi không né. Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. Đen, sâu như vực thẳm.
“Anh cũng vậy.” Tôi nói khẽ.
Mắt hắn động đậy. Một tia gì đó vụt qua, rất nhanh. Rồi hắn rút tay lại, quay lưng bước đi.
Tôi đứng đó, tim đập rộn ràng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
