Chương 7/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 7: Tiệc rượu hào môn
Tác giả: Sâu Yêu
Bảy giờ tối, biệt thự Lãnh Thị sáng đèn như một cung điện nhỏ.
Tôi đứng trước gương, nhìn người phụ nữ trong chiếc váy dạ hội màu xanh đêm. Vài tuần trước, tôi còn là kẻ thất bại nằm trong bệnh viện. Bây giờ, tôi đang chuẩn bị bước vào một bữa tiệc do chính chồng mình tổ chức.
Lãnh Ngạo Thiên nói muốn giới thiệu tôi với giới thượng lưu. Tôi biết đó là một tuyên bố. Một lời khẳng định rằng Kỷ Lam này không còn đơn độc nữa.
"Xong chưa?"
Giọng hắn vọng từ cửa. Tôi quay lại. Hắn mặc vest đen, đứng tựa khung cửa, mắt lướt từ đầu đến chân tôi. Không khen, không chê. Chỉ gật nhẹ:
"Đi thôi."
---
Khách khứa đông. Toàn những gương mặt tôi từng thấy trên tạp chí kinh tế. Lãnh Ngạo Thiên đặt tay lên eo tôi, kéo tôi sát vào người hắn. Tôi cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn.
"Đây là vợ tôi, Kỷ Lam."
Lời giới thiệu ngắn gọn. Nhưng đủ để mọi người hiểu. Một số người đến bắt chuyện, hỏi thăm. Tôi trả lời lịch sự, giữ nụ cười vừa phải. Dưới lớp váy, đầu gối tôi hơi run.
Rồi tôi thấy họ.
Lâm Tuyết Nhi mặc váy đỏ, khoác tay Trần Hạo. Họ tiến về phía tôi như hai con diều hâu đói mồi.
"Kỷ Lam, lâu quá không gặp." – Lâm Tuyết Nhi cười, giọng ngọt như mật – "Nghe nói cô kết hôn rồi. Chúc mừng nhé."
Tôi nhìn cô ta. Áo trắng ngày đó, bộ dạng hoảng loạn trong văn phòng giám đốc – tất cả hiện lên trước mắt. Tôi mỉm cười:
"Cảm ơn. Tôi cũng nghe nói cô sắp mất vị trí trưởng phòng thiết kế. Chia buồn nhé."
Mặt Lâm Tuyết Nhi cứng lại. Trần Hạo bước lên:
"Kỷ Lam, tôi khuyên cô đừng quá đắc ý. Leo càng cao, ngã càng đau."
Tôi nhìn hắn. Người đàn ông từng nói yêu tôi, từng hứa sẽ bên tôi suốt đời. Bây giờ đứng trước mặt tôi, mắt đầy hận thù.
"Anh nói đúng. Nhưng tôi không leo. Tôi đi thang máy."
Tôi cười, bỏ đi. Để lại họ đứng đó với vẻ mặt méo mó.
---
Lãnh Ngạo Thiên xuất hiện bên cạnh tôi từ lúc nào. Hắn không hỏi, chỉ đưa tôi một ly champagne. Tôi nhận lấy, uống một ngụm.
"Cô làm họ mất mặt rồi."
"Tôi chỉ nói thật."
Hắn nhìn tôi, khóe môi nhếch lên. Một nụ cười hiếm hoi.
"Tôi thích điều đó."
Tôi không đáp. Tim tôi đập nhanh, không rõ vì rượu hay vì hắn.
Đến phần chính của tiệc, Lãnh Ngạo Thiên lên sân khấu. Hắn nói vài lời cảm ơn, rồi bất ngờ nhắc đến một cái tên:
"...Tôi cũng muốn cảm ơn Trần Hạo, vì đã giúp tôi có được người vợ tuyệt vời này."
Mọi người cười. Trần Hạo đứng dưới, mặt tái xanh. Tôi nhìn hắn, thấy hắn siết chặt ly rượu.
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Khi tiệc gần tàn, tôi tiến lại gần một nhóm doanh nhân đang nói chuyện với Trần Hạo. Tôi giả vờ vô tình nhắc đến dự án mà Trần Hạo đang đấu thầu với một đối tác nước ngoài:
"...Tôi nghe nói dự án đó có vấn đề về tính pháp lý. Hình như hợp đồng chưa được phê duyệt đúng quy trình thì phải."
Tôi nói nhẹ nhàng, như thể chỉ vừa nhớ ra. Ánh mắt của mấy vị doanh nhân lập tức đổi chiều. Trần Hạo trừng mắt nhìn tôi, hàm răng nghiến chặt.
"Kỷ Lam, cô đừng có nói bậy."
"Tôi nói bậy sao?" – Tôi nhướn mày – "Vậy anh giải thích sao về số tiền 5 triệu tệ chuyển khoản cho Lâm Tuyết Nhi từ tài khoản công ty? Tôi tình cờ thấy hóa đơn thôi."
Cả phòng im lặng. Lâm Tuyết Nhi đứng bên cạnh, mặt trắng bệch.
Lãnh Ngạo Thiên bước đến, đặt tay lên hông tôi. Hắn cúi xuống, thì thầm bên tai tôi:
"Cô làm tôi bất ngờ đấy. Nhưng đừng quên ai là người nắm quyền."
Giọng hắn vừa cảnh cáo, vừa... ngưỡng mộ? Tôi không chắc. Tôi ngước lên, nhìn vào mắt hắn.
"Tôi không quên. Nhưng anh cũng đừng quên tôi là ai."
Hắn cười. Lần này là cười thật.
---
Tiệc tàn. Khách khứa về hết. Tôi đứng ở ban công, nhìn thành phố lung linh dưới kia. Lãnh Ngạo Thiên đến bên cạnh, không nói gì. Chúng tôi đứng cạnh nhau, im lặng.
Một lúc lâu, hắn nói:
"Cô có biết tôi thích điều gì nhất ở cô không?"
Tôi lắc đầu.
"Đôi mắt của cô. Nó nói dối rất giỏi. Nhưng khi cô nhìn tôi, nó không nói dối."
Tôi quay sang, nhìn hắn. Trái tim tôi như có ai bóp chặt.
"Vậy mắt anh thì sao?"
Hắn không trả lời. Hắn kéo tôi vào lòng, cúi xuống. Môi hắn chạm môi tôi. Nhẹ, lạnh, nhưng đầy chiếm hữu.
Tôi không đẩy hắn ra. Tôi cũng không ôm lại. Tôi đứng đó, cảm nhận từng hơi thở của hắn.
Khi hắn rời ra, mắt hắn tối sẫm:
"Đừng để tôi phải hối hận vì đã chọn cô."
Tôi mỉm cười:
"Anh cũng vậy."
Hắn bật cười, lắc đầu. Rồi hắn kéo tay tôi, đưa tôi vào trong.
Tôi đi theo hắn, trong lòng có một cảm giác lạ. Vừa ngọt ngào, vừa nguy hiểm. Như thể tôi đang đứng trên bờ vực, và chỉ cần một cơn gió, tôi sẽ rơi.
Nhưng tôi không sợ.
Tôi muốn biết, nếu rơi, hắn có đỡ tôi không.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
