Chương 8/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 8: Khoảnh khắc yếu lòng
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi tỉnh dậy vì cơn đau đầu.
Cảm giác như có ai đó đang đóng đinh vào thái dương tôi. Tôi cố mở mắt, nhưng ánh sáng chói khiến tôi phải nheo mắt lại.
Phòng khách sạn. Trần nhà trắng xóa. Tấm rèm màu be kéo kín.
Tôi không nhớ mình đã đến đây thế nào.
“Tỉnh rồi à?”
Giọng nói lạnh lùng nhưng có chút gì đó khác. Tôi quay đầu, thấy Lãnh Ngạo Thiên đang ngồi trên ghế cạnh giường. Hắn cởi áo vest, chỉ mặc sơ mi trắng, tay áo xắn lên khuỷu. Một cốc nước trên bàn cạnh hắn.
“Anh…”
“Sốt. 39 độ. Bác sĩ vừa tiêm thuốc hạ sốt.”
Tôi cố ngồi dậy, nhưng người không có sức. Tay tôi run run.
“Đừng cử động.”
Hắn đứng dậy, đến bên giường. Tay hắn chạm vào trán tôi, mát lạnh.
“Vẫn còn nóng.”
Tôi im lặng, nhìn hắn. Sao hắn lại ở đây? Sao hắn lại chăm sóc tôi?
“Anh…”
“Tôi đưa cô về từ bệnh viện. Cô ngất xỉu ngay sau khi tiệc kết thúc.”
Tôi nhớ lại. Đúng vậy. Tôi đã đứng trên ban công, cảm thấy chóng mặt, rồi mọi thứ tối sầm lại.
“Cảm ơn anh.”
“Không cần.”
Hắn quay lại ghế, ngồi xuống. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không tập trung. Có điều gì đó trong ánh mắt hắn khiến tôi chú ý.
“Mệt rồi, ngủ đi.”
“Anh… ở đây à?”
“Không thì ai chăm cô?”
Tôi im lặng. Trong lòng có cảm giác lạ.
“Kỷ Lam.”
“Dạ?”
“Cô không muốn hỏi tôi điều gì sao?”
Tôi nhìn hắn. “Hỏi gì?”
“Về tôi. Về quá khứ của tôi.”
Tôi hơi sửng sốt. Hắn chưa từng chủ động mở lòng như thế này.
“Anh muốn kể sao?”
Hắn im lặng một lúc, rồi nói: “Tôi không có tuổi thơ đẹp.”
Giọng hắn trầm xuống.
“Cha tôi là một người độc đoán. Ông ta coi con cái như công cụ. Tôi và chị gái lớn lên trong một ngôi nhà lạnh lẽo, nơi tình yêu là thứ xa xỉ.”
Tôi im lặng lắng nghe.
“Chị tôi là người duy nhất từng yêu thương tôi. Nhưng chị ấy đã mất tích. Mười năm trước.”
Giọng hắn nghẹn lại. Tôi thấy tay hắn siết chặt.
“Tôi đã tìm kiếm chị ấy suốt mười năm. Nhưng vô ích.”
“Tôi xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi. Chuyện không phải do cô.”
Hắn nhìn tôi, ánh mắt tối sẫm. “Có những người sinh ra đã không có quyền được hạnh phúc.”
“Anh không phải người như vậy.”
“Cô nghĩ thế à?”
“Tôi biết.”
Hắn cười nhạt, nhưng không có niềm vui.
“Ngủ đi. Cô cần nghỉ ngơi.”
Tôi nhắm mắt lại, nhưng không ngủ được. Tôi cảm nhận được hắn đang nhìn tôi.
Một lúc lâu, tôi nghe thấy hắn nói, rất nhỏ:
“Giá mà cô không liên quan đến chuyện đó.”
Tôi mơ hồ nghe thấy, nhưng không hiểu hết. Câu nói ấy như một mũi kim đâm vào lòng tôi.
Tôi muốn hỏi, nhưng cơn mệt mỏi ập đến, kéo tôi vào giấc ngủ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
