Chương 3/10 · Trọng sinh về gặp kẻ phản bội
Tác giả: Tư Hạ
Màn hình hội nghị trực tuyến vụt tắt.
Tiếng ồn ào như ong vỡ tổ. Hai mươi tám ghế da đen, những gương mặt đỏ gay vì phẫn nộ, vì hoảng loạn. Cổ phiếu Kỷ thị vừa lao dốc không phanh trong phiên chiều, và bây giờ, người vừa lên tiếng đe dọa phong tỏa toàn bộ giao dịch là một thằng nhóc mới ba mươi tuổi.
Kỷ Hàn chậm rãi gõ một nhịp ngón tay xuống mặt bàn cẩm thạch – một tiếng khô khốc, sắc lẹm như mảnh kính vỡ.
“Năm phút.”
Hắn ngước lên. Đôi mắt đen không chạm vào bất kỳ ai, nhưng áp lực từ nó bao trùm cả căn phòng.
“Ai còn ngồi đây, không phải cổ đông – mà là kẻ thù.”
Một vài tiếng hít vào. Một người đàn ông trung niên ở dãy ghế thứ hai đập bàn đứng dậy, cà vạt xộc xệch, trán lấm tấm mồ hôi.
“Cậu là ai mà dám ra lệnh? Hội đồng quản trị chưa phê chuẩn chức danh của cậu! Chúng tôi sẽ triệu tập đại hội cổ đông bất thường—”
“Ông có hai phút.”
Kỷ Hàn chỉ tay ra cửa. Ngón trỏ thẳng băng, không run.
Viên giám đốc già hít một hơi sâu, cằm bạnh ra như muốn phản bác, nhưng rồi ánh mắt lạnh như thép nung của Kỷ Hàn quét qua, và mọi lời lẽ mắc kẹt trong cổ họng. Ông ta lầm bầm chửi thề, hất ghế bước ra ngoài.
Cửa đóng sầm.
Những kẻ còn lại liếc nhau. Dần dần, từng người đứng lên, lặng lẽ kéo ghế rời đi. Chưa đầy bốn phút, phòng họp chỉ còn lại hai bóng người.
Kỷ Hàn đưa tay khẽ vuốt cằm, nơi vết máu từ cuộc vật lộn trong sương Tần Lĩnh vẫn còn rát.
Cánh cửa văn phòng riêng khép lại phía sau hắn, tiếng khóa điện tử kêu tách một cái lạnh lẽo.
Hắn đứng quay lưng về phía Lâm Tuyết Nhi. Bóng hắn đổ dài trên tấm thảm đỏ, trùm lên cả thân hình nhỏ bé đang co ro sát tường.
“Em nói đi.”
Giọng hắn đều đều, như tiếng kim loại cọ vào đá. Các đốt ngón tay đã trắng bệch vì siết chặt thành nắm đấm.
“Bao lâu rồi? Từ khi nào em trở thành quân cờ của bà ấy?”
Lâm Tuyết Nhi ngước lên. Đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng không hề né tránh. Hơi thở ngắn, gấp gáp như thể từng chữ sắp sửa bóp nghẹt tim cô.
“Mười năm.”
Cổ họng cô khô khốc, và mỗi chữ bật ra như một nhát dao tự rạch vào lòng.
“Từ khi mẹ em bị bắt đi. Bà ta nói… nếu em nghe lời, mẹ sẽ sống. Em không còn lựa chọn nào khác.”
Cô nuốt nước mắt, tiến lên nửa bước. Ánh đèn vàng rọi vào gò má trắng muốt, nơi hằn rõ vệt ngấn lệ.
Kỷ Hàn xoay người.
Không một tiếng động, hắn bước tới, mỗi bước chân như dồn toàn bộ sức nặng của mười năm căm hận và phản bội. Bàn tay hắn đặt lên vai cô – một áp lực vừa đủ để khiến cô run rẩy, nhưng không quỵ xuống.
“Nếu em là cạm bẫy…”
Hắn cúi sát, hơi thở phà vào trán cô, nóng và quyện mùi thuốc lá.
“…tôi sẽ tự tay tháo ngòi.”
Cô không né. Cô nhìn thẳng vào đáy mắt đen ngòm ấy, nơi vừa có bão tố vừa có một thứ ánh sáng đau đáu mà cô không dám gọi tên.
“Vậy anh đưa em vào cuộc họp. Để em tự chứng minh.”
Một thoáng im lặng đặc quánh như thủy tinh sắp vỡ.
Rồi hắn buông tay.
Cánh cửa mở toang. Hành lang sáng choang trải dài trước mặt.
---
Phòng họp tầng 28 sáng rực ánh đèn halogen. Hai mươi tám chiếc ghế da đen lại kín người, nhưng không khí không còn là phẫn nộ – mà là tò mò xen lẫn khinh miệt.
Kỷ Hàn đặt Lâm Tuyết Nhi ngồi ở góc khuất nhất, nơi chiếc rèm nhung đỏ che khuất một nửa gương mặt cô. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ấy – tò mò, phán xét, và cả những nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
Hắn đứng ở đầu bàn, không ngồi. Tay cầm remote trình chiếu, ngón cái lướt nhẹ lên nút nguồn.
“Quỹ Ikarus đã thâu tóm 7% cổ phiếu Kỷ thị trong vòng ba giờ giao dịch.”
Giọng hắn vang trong căn phòng kín, không cần micro, mỗi từ như một viên đá ném vào mặt hồ tĩnh.
“Kể từ giây phút này, mọi giao dịch cổ phần liên quan đến Kỷ thị bị phong tỏa. Ai muốn rời khỏi phòng – có thể đi ngay.”
Một giọng nữ sắc lạnh vang lên từ dãy bên trái:
“Anh điên rồi, Kỷ Hàn. Anh không có quyền đơn phương phong tỏa. Đây là hành vi phá hoại tài sản của cổ đông.”
“Tôi là chủ tịch.”
Hắn không quay đầu.
“Chưa được phê chuẩn!” – người đàn ông vừa nãy đã rời đi nay quay lại cùng một nhóm người khác, mặt hằm hè.
“Di chúc của cha tôi đã được tòa án công nhận. Quyền kiểm soát tập đoàn thuộc về tôi. Ai muốn kiện – xin mời. Nhưng hiện tại…”
Hắn nhấn nút. Màn hình chính sáng lên.
Một đoạn video rõ mồn một hiện ra: Sân biệt thự nhà họ Kỷ, những bụi trà xanh cắt tỉa gọn gàng. Lâm Tuyết Nhi – gầy guộc trong chiếc váy trắng đơn bạc – đưa một lọ thủy tinh nhỏ cho bà Lý Huệ Nghi. Bàn tay bà ta nắm lấy, môi mấp máy điều gì đó, ánh mắt sắc như dao.
Tiếng xì xào bùng lên như lửa rơm.
“Cô ta đưa cái gì cho bà chủ?”
“Thuốc à? Độc dược?”
“Tôi đã bảo mà, con ả đó là gián điệp.”
Kỷ Hàn siết tay vịn ghế bên cạnh – lớp sơn bóng rạn ra dưới lực bóp, nhưng khuôn mặt hắn vẫn trơ như tượng. Hắn điềm nhiên bước đến trước mặt Lâm Tuyết Nhi.
Toàn bộ ánh mắt trong phòng đổ dồn về cô như những mũi lao.
“Có gì muốn nói không?”
Giọng hắn khàn đặc, như tiếng đá lăn trước cơn bão.
Lâm Tuyết Nhi đứng lên.
Chậm. Chắc.
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, bỏ ngoài tai tất cả những lời xì xào độc địa. Cô không run, không cúi đầu. Mọi tổn thương mười năm qua như biến thành một luồng sức mạnh âm thầm.
“Em chọn anh.”
Chỉ ba tiếng.
Rồi cô xoay người, đối mặt với toàn bộ hội đồng. Giọng cô vang lên, trong trẻo nhưng sắc như lưỡi lam:
“Em đã đưa lọ thuốc giải cho bà ấy – thứ thuốc mà bà ta cần để cứu mạng một người quan trọng. Nhưng bà ta đã lừa em. Bà ta chưa bao giờ có ý định thả mẹ em. Em là con tin. Và hôm nay, em chọn đứng về phía sự thật.”
Mọi lời bàn tán tắt ngấm.
Căn phòng chìm trong im lặng chưa từng có – thứ im lặng chỉ xuất hiện trước khi sấm sét giáng xuống.
Kỷ Hàn đứng yên. Ba nhịp thở.
Rồi hắn rút điện thoại khỏi túi áo, nhấn một nút duy nhất.
“Kế hoạch B.”
---
Đèn hành lang vụt tắt.
Hệ thống gây nhiễu camera tự động khởi động, tiếng rè điện chói tai quét qua từng góc tối. Cả tòa nhà rung nhẹ khi hệ thống an ninh chuyển sang chế độ khẩn cấp.
Trong phòng họp, tiếng la hét, tiếng ghế đổ, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên như một bản giao hưởng của sợ hãi. Một vài người rút điện thoại nhưng không có sóng – tín hiệu đã bị chặn từ trước.
Kỷ Hàn không chần chừ. Hắn nắm lấy cổ tay Lâm Tuyết Nhi, kéo cô chạy về phía cửa thoát hiểm. Bàn tay hắn lạnh và cứng, nhưng cô cảm nhận được từng nhịp đập dồn dập truyền qua da thịt.
“Anh đã định làm thế này từ đầu?” – cô thở gấp, chân không kịp theo bước hắn.
Hắn không trả lời. Bóng tối nuốt chửng mọi đường nét, chỉ còn ánh đèn khẩn cấp nhỏ hẹp rọi những vệt đỏ lên sàn đá hoa.
Đến một khúc quanh, cô đột ngột rút tay khỏi tay hắn.
Kỷ Hàn dừng khựng lại, xoay người. Trong ánh sáng nhợt nhạt, khuôn mặt hắn hiện lên sắc lạnh như một lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ.
“Buông ra làm gì?”
Lâm Tuyết Nhi tiến lên, nắm chặt vạt áo vest của hắn. Những ngón tay cô run rẩy, nhưng giọng nói thì khàn đặc và đầy quyết liệt.
Cô không nói “đừng bỏ rơi em” – cô nói “đừng bỏ em lại một mình”.
Kỷ Hàn đứng sững.
Bàn tay đang đặt trên nắm cửa sắt nặng trịch của hắn siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Trong khoảnh khắc ấy, cả hành lang như ngưng đọng – chỉ còn tiếng thở của hai con người và tiếng còi báo động vọng lên từ xa.
Một nhịp thở chậm.
Cuộc chiến nội tâm cuối cùng.
Rồi hắn xoay người. Ánh đèn đỏ hắt lên nửa mặt, vẽ những mảng sáng tối gãy gập lên đường nét góc cạnh. Đôi mắt hắn – lần đầu tiên kể từ khi trở về – không còn là hận thù hay kiểm soát, mà là một thứ quyết tâm cháy bỏng, nguyên thủy, không thể gọi tên.
“Đi theo tôi.”
Hắn nắm lại tay cô, lần này nhẹ hơn một chút – như một lời thề không cần nói ra.
“Và đừng buông tay.”
Cô gật đầu. Nước mắt lăn xuống, nhưng lẫn trong đó là một nụ cười – mỏng và mong manh như ánh đèn khẩn cấp đang chập chờn.
Cánh cửa sắt bật mở.
Hành lang lạnh lẽo phía sau hiện ra, hun hút như một đường hầm dẫn vào lòng địa ngục – hoặc vào một khởi đầu mới.
Phía cuối hành lang, một chiếc Maybach đen đã nổ máy chờ sẵn. Cửa xe mở, động cơ gầm lên trong hầm ngầm như tiếng thú dữ bị xiềng xích lâu ngày.
Kỷ Hàn không quay đầu nhìn lại tòa nhà Kỷ thị – nơi từng là giấc mơ của cha, là cạm bẫy của bà nội, và giờ là chiến trường của riêng hắn.
Hắn chỉ siết chặt tay cô hơn, kéo cô vào xe. Cái ôm khi đóng cửa vừa thô bạo vừa gấp gáp – như thể sợ rằng chỉ cần một giây lơi lỏng, cô sẽ lại biến mất như trong sương Tần Lĩnh.
“Đi đâu đây?” – cô hỏi, giọng vỡ vụn.
Hắn không đáp. Ngón tay lướt trên màn hình điện thoại, mở một bản đồ với điểm đến đã được đánh dấu từ trước.
Không phải nhà.
Không phải bất kỳ nơi nào cô từng biết.
Seoul.
Nơi hắn sẽ dồn toàn bộ những quân cờ cuối cùng.
Và nơi trận chiến thực sự – trận chiến giữa quá khứ và tương lai, giữa thù hận và một thứ tình cảm không dám gọi tên – mới chỉ bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện