Chương 4/10 · Trọng sinh về gặp kẻ phản bội
Tác giả: Tư Hạ
Đèn neon đỏ rực quét ngang mặt kính, như vết cắt chảy máu giữa lòng Seoul xa lạ.
Kỷ Hàn ngồi đối diện người em họ mà cả đời hắn chỉ muốn bẻ gãy từng khớp ngón tay.
Gã đàn ông trẻ tuổi đối diện chậm rãi xoay ly rượu vang, mùi lên men nồng đục vẩn quanh như máu loãng. Kỷ Thiên Vũ nhe hàm răng trắng ởn, cười đến mức hốc mắt hằn lên hai vệt đen:
— Anh họ thân mến, bà nội có quà gửi tặng anh – một đoạn ghi âm… cuối cùng của dì.
Trên mặt bàn kính lạnh ngắt, con chip nhỏ nằm im lìm giữa hai ly rượu. Nó nhỏ hơn móng tay cái, đen xì, như một hạt giống gieo vào lồng ngực Kỷ Hàn cảm giác quặn thắt mơ hồ.
Hắn không đụng đến ly. Năm ngón tay đặt ngay ngắn trên mặt bàn, thoạt nhìn thư thái nhưng từng đốt ngón tay ẩn dưới da đã trắng bệch. Chỉ đôi mắt hắn tối sầm lại, phả ra thứ áp lực vô hình khiến ngọn đèn neon trên đầu như muốn lụi đi:
— Mày nghĩ tao đến đây mà không có quân bài?
Thiên Vũ hất cằm, giọng đầy khiêu khích, chìa điện thoại ra trước mặt như con dao:
— Có giỏi thì nghe thử đi. Giọng dì – trước khi chết.
Hắn chỉ thẳng vào con chip. Ngón tay còn lại lướt trên màn hình, sẵn sàng bấm nút phát.
Kỷ Hàn không cúi xuống. Hắn rút điện thoại riêng, thao tác nhanh đến mức ngón tay trở thành vệt mờ trên kính cường lực. Mất chưa đầy mười hai giây, hắn ngẩng lên, giọng phẳng lặng như tờ giấy thấm khô máu:
— Kiểm tra tài khoản của mày đi.
Nụ cười của Thiên Vũ tắt ngấm. Mắt hắn dán vào màn hình của mình, nơi những con số màu đỏ không ngừng nhảy, tài khoản bị phong toả chỉ trong một cú nhấp. Tiếng còi cảnh sát từ xa vọng tới, từng hồi siết lại như vòng dây thòng lọng.
Hắn bật dậy:
— Mày… mày đã báo cảnh sát?
Kỷ Hàn vẫn ngồi yên. Bóng hắn in hằn trên mặt kính, những đường nét cứng như tạc từ thép nguội. Hắn không buồn trả lời, chỉ chậm rãi nhặt con chip trên bàn, bỏ vào túi áo ngực.
Cánh cửa gỗ mun bật mở. Ánh đèn flash xé tan bầu không khí mùi rượu. Cảnh sát Hàn Quốc tràn vào, những bộ đồng phục xanh thẫm ngay lập tức khống chế Thiên Vũ. Gã vùng vẫy điên cuồng, cà vạt xộc xệch, tóc mai rũ xuống như tảo biển:
— Có kẻ còn muốn anh chết hơn tôi! Chính kẻ đó cho tôi thông tin!
Gã cười, tiếng cười vỡ vụn như mảnh chai:
— Kẻ đó ở rất gần… mày sẽ không sống quá 28 tuổi!
Kỷ Hàn đứng lặng. Đồng tử hắn co rút lại thành hai chấm đen sắc lẹm. Bàn tay trong túi áo siết chặt con chip đến mức nhựa cứng phát ra tiếng kêu nhức óc. Lâm Tuyết Nhi đứng sau lưng hắn, ngón tay cô nắm tà áo đến trắng bệch, khuôn mặt tái đi như phủ sương.
Căn phòng bỗng trống rỗng. Tiếng giày cảnh sát tắt dần sau cánh cửa đã đóng. Mùi rượu vẫn vướng lại, quyện với mùi ozone từ đèn neon và một thứ mùi chát đắng của lời nguyền vừa phán.
Kỷ Hàn quay phắt người. Ánh mắt hắn rọi thẳng vào cô, nặng như cả tấm kính cường lực vừa chịu một cú đập.
— Em biết bệnh của tôi từ khi nào?
Cô run rẩy, sóng mắt nhấp nhô như mặt hồ động gió, nhưng không cúi đầu. Đôi mắt ấy vẫn nhìn thẳng:
— Từ lúc đọc báo cáo gen ở Tần Lĩnh.
Hắn bước tới. Mỗi bước chân như kéo theo cả trọng lượng của những bí mật bị chôn vùi. Cô lùi lại, lưng va vào bức tường kính lạnh buốt, hơi thở nóng hổi của hắn phả vào trán cô – gấp gáp, hỗn loạn.
— Sao không nói?
Tay hắn ép vào vai cô, đầu ngón tay ấn mạnh đến mức vải áo hằn vết. Giọng hắn trầm xuống, mang theo cả đe doạ lẫn một nỗi đau bị phản bội:
— Em định giấu tôi đến khi nào?
Lâm Tuyết Nhi nắm lấy cổ tay hắn. Dưới lớp da mỏng, mạch đập loạn nhịp như con chim bị nhốt trong lồng ngực.
— Em sợ… sợ anh sẽ đuổi em đi.
Cô hít vào, giọng cô run như sợi chỉ mong manh:
— Em muốn tự mình tìm cách cứu anh.
Áp lực đẩy lên đỉnh điểm. Cả căn phòng đặc quánh hơi thở của hai kẻ đang dùng tổn thương để dày vò nhau. Tay Kỷ Hàn siết chặt vai cô, nhưng trong đáy mắt, thứ gì đó vỡ tan – không phải giận dữ, mà là một nỗi hoảng sợ nguyên thủy.
Một cơn nhói buốt bất ngờ xuyên qua thái dương hắn.
Hắn khựng lại. Bàn tay buông thõng, chống lên mặt kính. Hơi thở hắn nặng nề như thể phổi bị bóp nghẹt. Thành phố Seoul đêm ngoài kia nhòe đi trong tầm mắt – những ánh đèn xe cộ biến thành vệt sáng bầm dập.
Lâm Tuyết Nhi không chạy. Cô vẫn đứng đó, trong vòng tay hắn vừa buông lỏng, nước mắt lăn dài trên má nhưng không rơi thành tiếng. Cô chỉ nhìn hắn – nhìn người đàn ông vừa quật ngã cả một tập đoàn, lại đang quỵ xuống trước chính cơ thể mình.
— Em ở đây.
Cô thì thầm, bàn tay run rẩy đặt lên mu bàn tay hắn.
Kỷ Hàn không đáp. Hắn nghiến răng chịu đựng từng nhịp đau đang khoan vào hộp sọ. Nhưng bàn tay hắn, sau thoáng gồng cứng, khẽ cử động – những ngón tay lạnh buốt đan vào tay cô.
Ánh đèn neon ngoài kia tiếp tục quét ngang. Con chip nằm trong túi áo hắn im lìm như một trái tim đã ngừng đập.
“Kẻ đó ở rất gần.”
Lời Thiên Vũ vọng trong đầu hắn như tiếng chuông vỡ. Rất gần.
Kỷ Hàn từ từ ngẩng lên. Đôi mắt đỏ ngầu vì cơn đau bỗng trở nên sắc lạnh lạ thường. Hắn không nhìn cô, mà nhìn xuyên qua tấm kính, nhìn vào màn đêm Seoul như đang đối diện với bóng ma vô hình giấu mình sau lưng.
— Rất gần…
Hắn lặp lại, giọng khàn đặc.
Lâm Tuyết Nhi siết chặt tay hắn hơn. Cô không hỏi gì thêm. Cô cũng không hứa hẹn. Cô chỉ ở đó – một sự hiện diện duy nhất giữa thế giới mà hắn sắp đối đầu không phải bằng tiền hay quyền, mà bằng chính sinh mạng mình.
Cơn đau rút đi chậm rãi như thủy triều hút ngược cát. Kỷ Hàn đứng thẳng dậy, chỉnh lại cổ tay áo sơ mi. Hắn không lau mồ hôi trên trán, cũng không buông tay cô.
— Đi.
Hắn kéo cô ra khỏi căn phòng, bước qua ô cửa vẫn còn vương vết giày của cảnh sát. Hành lang khách sạn trải thảm dày, từng bước chân lút mềm như thể cả thế giới đang im lặng chờ đợi nước cờ tiếp theo.
Trong thang máy, màn hình led chiếu dòng tin khẩn: một tập đoàn Hàn Quốc vừa bị thâu tóm, giá cổ phiếu Kỷ thị hồi phục mạnh. Nhưng Kỷ Hàn không nhìn. Mắt hắn dán vào con chip trong lòng bàn tay – manh mối cuối cùng về người đàn bà đã cho hắn sự sống, và cũng là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa của một kẻ thù vô diện.
Một kẻ ở rất gần.
Có thể là bất kỳ ai. Có thể là người đang đứng cạnh hắn lúc này.
Nhưng khi cửa thang máy mở ra ga-ra ngầm, hắn vẫn không thả tay Lâm Tuyết Nhi. Ngược lại, hắn kéo cô sát vào người mình, hơi ấm từ ngực hắn truyền sang như lời tuyên bố không lời: “Em vẫn là của tôi – cho đến khi tôi tìm ra sự thật.”
Chiếc Maybach đen đỗ sẵn, mở cửa như một con thú trung thành. Kỷ Hàn đẩy cô vào ghế phụ, tự tay cài dây an toàn. Khi cúi xuống, môi hắn gần sát tai cô:
— Lần sau nếu em còn giấu tôi bất cứ điều gì, tôi sẽ không tha thứ.
Giọng hắn vừa là mệnh lệnh, vừa là lời van nài vụng dại.
Cô không trả lời, chỉ đưa tay chạm nhẹ vào thái dương hắn – nơi cơn đau vừa ghé qua.
— Em sẽ không giấu nữa. Nhưng anh phải hứa với em một điều.
Hắn ngồi vào ghế lái, khởi động máy. Động cơ gầm lên, tiếng vang dội vào lòng đất Seoul như tiếng tim hắn đập lần đầu tiên sau mười năm:
— Điều gì?
— Sống. Sống qua 28 tuổi.
Cô nói, rồi quay mặt ra cửa sổ, để mặc những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ tay hắn.
Xe lao vào màn đêm. Phía trước là con đường tối thẫm, và phía sau, bóng ma mang tên “kẻ rất gần” bắt đầu cử động.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện