Chương 5/10 · Trọng sinh về gặp kẻ phản bội
Tác giả: Tư Hạ
Phòng khách sạn chỉ còn tiếng thở.
Lâm Tuyết Nhi đứng tựa lưng vào cánh cửa vừa khép, ngực phập phồng sau cú lao xe xuyên màn đêm Seoul. Ánh đèn vàng vọt từ hành lang hắt qua khe cửa, soi lên gương mặt tái nhợt của cô. Trước mặt cô, Kỷ Hàn đã cởi áo khoác, vứt phịch lên sofa. Hắn không bật đèn – chỉ có mỗi ngọn đèn bàn nhỏ góc phòng đang ráng sức chống chọi với bóng tối.
— Đứng đó làm gì?
Giọng hắn trầm đục, không quay lại. Bóng lưng căng cứng như một lưỡi dao dựng ngược trước khung cửa sổ nhìn ra dòng sông Hán lấp lánh ánh đèn thành phố.
Cô hít một hơi, tay run run rút từ trong túi xách một phong bì dán kín, màu nâu đã cũ. Giấy nhàu ở bốn góc, như thể đã bị ai đó nắm chặt trong lòng bàn tay suốt nhiều giờ liền. Cô bước về phía bàn, nơi hắn đang đứng.
— Cái gì thế?
Kỷ Hàn xoay người, ánh mắt lạnh lẽo lia thẳng vào phong bì. Hắn không nhìn cô. Đôi đồng tử co lại như mũi dao vừa chạm vào mục tiêu.
— Báo cáo gen của anh. — Cô đặt nó lên mặt bàn, ngón tay vẫn giữ mép. Móng tay cô trắng bệt vì ấn quá sâu.
— Từ phòng thí nghiệm ở Seoul. Kẻ gửi nặc danh, nhưng em tin là thật.
Kỷ Hàn không chạm vào. Hắn cười nhạt, môi mỏng kéo thành một đường giễu cợt.
— Em tin? Sau tất cả những gì em đã giấu, em bảo em tin?
— Anh hãy đọc đi.
Cô đẩy phong bì về phía hắn. Ngón tay cô để lại một vệt ẩm trên giấy nâu – mồ hôi lạnh pha chút nước mắt chưa kịp rơi.
— Đây là kết quả xét nghiệm gen đột biến gây teo hồi hải mã. Khởi phát năm 28 tuổi. Anh sẽ chết... giống như kiếp trước.
Mặt hắn cứng lại.
Hắn giật phong bì, xé toạc mép dán. Tờ giấy trắng lạnh toát bị rút ra, những dòng chữ nhỏ chi chít in mực đen như một lời nguyền. Mắt hắn lướt nhanh – đồng tử giãn ra rồi co rút. Hơi thở nặng dần. Tờ giấy rơi xuống bàn, lật ngửa ra trước ánh đèn.
— Thì ra kiếp trước tôi chết vì độc, không phải bệnh.
Giọng hắn khàn đặc, như tiếng cát nghiến trong cổ họng. Tay hắn bấu vào mặt bàn, các đốt ngón tay nổi gân xanh.
— Nhưng kẻ đầu độc lại dùng chính căn bệnh này để che đậy. Chúng nó biết. Chúng nó biết tất cả...
Hắn bật cười. Một tiếng cười méo mó, vỡ vụn giữa đêm Seoul. Rồi đột ngột ngừng bặt. Hắn quay lưng bước về phía cửa sổ, bóng dáng cao gầy đổ dài trên sàn, lọt thỏm giữa ánh sáng nhân tạo và màn đêm mênh mông bên ngoài.
Lâm Tuyết Nhi bước theo, tim đập mạnh đến nỗi cảm giác như xương sườn sắp nứt ra.
— Anh Kỷ Hàn, em biết anh không tin em. Nhưng đây là sự thật. Căn bệnh này... em không thể để anh chết lần nữa.
— Em không thể?
Hắn quay ngoắt. Mắt đỏ ngầu, những tia máu li ti nổi lên như mạng nhện. Cơn đau đầu – thứ quỷ dữ vẫn luôn ẩn nấp sau hộp sọ – đột ngột ập đến. Như có mũi khoan nung đỏ xuyên qua thái dương, như ai đó đang dùng dao cùn xẻ dọc vỏ não. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, tay quờ quật trên bàn.
— Tránh ra!
Lọ hoa thủy tinh trên bàn bị hất tung. Mảnh vỡ văng khắp sàn, nước bắn tung tóe như máu. Một mảnh kính lớn cứa vào mu bàn tay hắn, máu tươi lập tức ộc ra, nhỏ giọt xuống sàn gỗ thành những vệt tròn đen bóng.
Lâm Tuyết Nhi hét lên, lao đến đỡ hắn. Nhưng cánh tay hắn vung ra, đẩy cô ngã dúi dụi vào đống mảnh vỡ. Lòng bàn tay cô đập thẳng xuống một mảnh kính sắc lẻm. Cơn đau nhói lên tận óc, máu chảy ròng ròng qua kẽ ngón tay.
— Đừng động vào tôi!
Hắn ôm đầu, lảo đảo. Cả thân hình cao lớn như muốn đổ sập. Hắn quỳ xuống giữa sàn, hai tay bấu chặt mái tóc rối bời, hơi thở gấp rút như người sắp chết đuối.
Cô quỳ bên cạnh, mặc kệ máu từ tay mình đang chảy dọc cánh tay, thấm ướt tay áo. Cô nắm lấy tay hắn – bàn tay lạnh buốt và dính đầy máu.
— Anh Kỷ Hàn! Nhìn em! Em ở đây!
Hắn ngước lên. Mắt đỏ hoe. Khuôn mặt nhòe nhoẹt trong mồ hôi và nước mắt. Môi hắn run run, không thốt nên lời. Hơi thở gấp phả vào mặt cô – nóng hổi, mùi máu tanh lẫn mùi nước hoa lạnh lẽo vẫn vương trên cổ áo.
— Em yêu anh.
Cô nói, giọng run run nhưng chắc như một lời tuyên thệ. Nước mắt cô rơi xuống mu bàn tay đang nắm lấy tay hắn, hòa vào dòng máu đỏ.
— Kiếp trước em đã không thể cứu anh. Em đã đứng nhìn anh chết trong vòng tay em, mà không làm được gì. Kiếp này... em thề, em sẽ không để anh chết nữa. Dù có phải đánh đổi mạng sống của em.
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt cô. Đôi mắt từng lạnh băng giờ chỉ còn là những vỡ vụn. Tay hắn run run, nắm lấy bàn tay đẫm máu của cô – những ngón tay siết chặt, như thể chỉ cần buông ra là cả hai sẽ cùng rơi xuống vực.
Máu của hắn, máu của cô, hoà lẫn trên sàn, loang ra như một bông hoa quái dị.
— Sao em... lại yêu một kẻ như tôi?
Giọng hắn khàn đặc, như sắp vỡ. Hắn hỏi, nhưng dường như không chờ câu trả lời. Ngón tay cái miết nhẹ lên cổ tay cô – nơi mạch máu đang đập điên cuồng.
— Vì anh là người duy nhất cho em thấy thế giới này còn có công bằng.
Cô siết chặt tay hắn, bất chấp những vết cắt nhoi nhói.
— Dù anh có lạnh lùng, có kiểm soát, em vẫn thấy trái tim anh. Nó đau, nó cô đơn... và em muốn ở bên anh. Em muốn làm người giữ trái tim ấy, cho đến khi nó ngừng đập... hoặc cho đến khi anh đuổi em đi.
Hắn im lặng. Một lúc lâu. Cơn đau đầu vẫn âm ỉ như sóng ngầm, nhưng ánh mắt hắn đã dịu lại, như mặt hồ sau bão. Hắn gật đầu nhẹ, kéo cô đứng dậy. Máu vẫn chảy, nhưng hắn không buông tay.
Bất chợt, điện thoại trên bàn rung lên.
Tiếng rung xoáy vào không gian yên ắng như một can thiệp của số phận. Màn hình sáng lên: Lưu Chính.
Kỷ Hàn nhìn thoáng qua, tay vẫn nắm tay cô. Hắn bắt máy, mở loa ngoài. Giọng Lưu Chính vang lên, khàn đặc nhưng chứa đầy phấn khích:
— Cậu chủ, tôi tìm thấy rồi! Ở biệt thự Tây Sơn, sau khung ảnh cha cậu, có một két sắt bí mật. Trong đó có thư của phu nhân.
Kỷ Hàn siết chặt điện thoại. Mắt hắn sáng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ – vừa đau đớn, vừa tham lam. Hắn nhìn Lâm Tuyết Nhi, tay vẫn không rời.
— Chuẩn bị về Bắc Kinh. Ngay trong đêm.
— Nhưng cậu chủ, sức khỏe của cậu...
— Không sao. Tôi sẽ tự lo.
Hắn tắt máy, kéo cô về phía cửa. Những bước chân lảo đảo vì cơn đau đầu chưa tan hẳn, nhưng nhất quyết không dừng lại.
— Anh... vết thương của anh... — Cô lo lắng, cố ghì tay hắn lại.
— Không sao.
Hắn nắm chặt cổ tay cô, vết máu từ tay hắn in lên da cô như một dấu ấn cổ xưa – thứ dấu ấn chỉ thuộc về những lời thề sống chết.
— Chúng ta phải đi ngay. Thư của mẹ tôi... nó có thể cho tôi biết ai đứng sau tất cả những chuyện này. Kể cả kẻ “rất gần” mà Thiên Vũ đã nhắc tới.
Cô không nói thêm nữa. Cô lặng lẽ lau vội máu trên tay bằng tà áo, rồi vơ lấy áo khoác của hắn. Họ lao ra khỏi phòng, bỏ lại mảnh kính vỡ, vệt máu loang trên sàn gỗ và bản báo cáo gen vẫn nằm ngửa trên mặt bàn.
Ánh đèn đường từ bên ngoài hắt qua cửa sổ, soi vào dòng máu đang loang chậm rãi trên sàn – một lời nhắc về sự sống và cái chết đan cài. Tiếng chân gấp gáp xa dần ngoài hành lang. Căn phòng lạnh lẽo trở lại, chỉ còn tiếng rèm cửa khẽ lay động vì gió sông Hán.
Và cuộc gọi với Lưu Chính – vẫn chưa thực sự kết thúc.
Ngoài kia, chiếc Maybach đen lại gầm lên, rẽ nước lao vào bóng tối. Lần này, điểm đến là Bắc Kinh. Và đích đến của sự thật về một cái chết bị chôn vùi suốt mười năm.
---
Còn tiếp...
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện