Chương 6/10 · Trọng sinh về gặp kẻ phản bội
Tác giả: Tư Hạ
Cơn mưa rả rích tạt vào kính xe suốt quãng đường từ sân bay về. Lâm Tuyết Nhi ngồi bên ghế phụ, mắt căng thẳng nhìn ra làn nước mờ ảo ngoài cửa. Kỷ Hàn không nói một lời. Hắn chỉ nhìn thẳng, những ngón tay siết chặt lấy tập tài liệu trên đùi – nơi chứa con chip và bức ảnh chụp báo cáo gen.
Họ đã đáp chuyến bay cuối cùng rời Seoul ngay sau cú điện thoại của Lưu Chính. Két sắt bí mật tại biệt thự Tây Sơn. Thư của mẹ. Những từ đó vang lên trong đầu hắn như tiếng chuông ngân không dứt.
Bốn giờ sáng, chiếc Maybach đen dừng trước cổng sắt han gỉ. Biệt thự cũ đứng sừng sững trong màn mưa, tựa một bóng ma chìm trong ký ức.
Lưu Chính đã đợi sẵn, khuôn mặt nghiêm trọng dưới ánh đèn pha. Ông trao chìa khóa mòn vào tay Kỷ Hàn, giọng trầm thấp:
— Tôi đã kiểm tra an ninh xung quanh. Không ai theo dõi. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian.
Kỷ Hàn gật đầu, bước xuống xe. Cơn mưa làm ướt đẫm bờ vai hắn trong tích tắc. Hắn không mang ô. Lâm Tuyết Nhi vội vàng theo sau, bàn tay run run nắm lấy vạt áo hắn.
— Để em đi cùng.
Hắn không quay lại, chỉ nắm lấy bàn tay cô, kéo nhẹ vào trong bóng tối.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra với tiếng rít chói tai. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và ký ức ập vào mặt. Căn phòng tối om, những lớp vải trắng phủ lên đồ đạc như những tấm khăn liệm. Kỷ Hàn bật công tắc nhưng không đèn nào sáng. Hệ thống điện đã cúp từ lâu.
— Lấy đèn pin trong xe. – Hắn ra lệnh.
Lưu Chính nhanh chóng mang đến hai cây đèn pin. Ánh sáng trắng xé toang màn đêm, soi tỏ những bức tường loang lổ, khung ảnh phủ bụi và chiếc đồng hồ quả lắc đã ngừng chạy.
Kỷ Hàn đi thẳng về phía bức tường phía đông. Ở đó, khung ảnh cha hắn vẫn treo nghiêm trang – một người đàn ông mặc quân phục, ánh mắt sắc lạnh. Hắn đứng trước bức ảnh, hít một hơi sâu. Bàn tay chạm vào viền gỗ, rồi tháo nó xuống. Mặt sau là một tấm ván ép dày, bề mặt nhẵn bóng đến bất thường.
— Anh tìm thấy chưa? – Lâm Tuyết Nhi thì thầm, trái tim đập mạnh đến nghẹt thở.
Hắn không trả lời. Những ngón tay lần dò trên bề mặt, ấn mạnh vào góc trái phía dưới. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Ngăn bí mật bật ra, để lộ một hộp sắt nhỏ, đã rỉ sét.
Kỷ Hàn rút hộp sắt ra, đặt lên bàn. Lâm Tuyết Nhi chiếu đèn pin trực diện. Hắn mở nắp.
Bên trong chỉ có một phong thư ố vàng.
Tay hắn khựng lại. Trên mặt giấy nhàu nát, hai chữ “Hàn Nhi” viết bằng mực đen đã nhòe đi vì hơi ẩm. Đó là nét chữ của mẹ – mềm mại, kiên định, chưa từng nhạt phai trong ký ức hắn.
— Mẹ…
Giọng hắn vỡ ra. Lần đầu tiên sau mười năm, hắn gọi tiếng ấy.
Lâm Tuyết Nhi đứng phía sau, hai tay ôm lấy ngực. Cô không dám bước tới. Nhưng hắn đột ngột quay lại, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khản đặc:
— Đọc cùng tôi.
Cô giật mình nhưng không từ chối. Cô nhích lại gần, chiếc đèn pin run rẩy trong tay. Kỷ Hàn mở phong thư. Từng tờ giấy mỏng manh như cánh bướm được lấy ra.
Hắn bắt đầu đọc, giọng như thủy tinh vỡ:
“Hàn Nhi yêu quý,
Khi con đọc được những dòng này, mẹ đã không còn nữa. Đừng trách Tuyết Nhi. Con bé bị ép buộc. Mẹ biết tất cả. Và mẹ chấp nhận cái chết này.
Hãy tha thứ cho con bé. Và tha thứ cho chính con. Đừng để hận thù thiêu rụi trái tim con. Mẹ yêu con nhất trên đời.”
Lâm Tuyết Nhi bụm miệng. Nước mắt trào ra không thể kiểm soát. Toàn thân cô run lên như chiếc lá trong bão.
— Bà ấy… đã biết hết…
Kỷ Hàn đứng chết lặng. Lá thư tuột khỏi tay. Hắn khuỵu gối xuống sàn, đầu cúi thấp. Một tiếng rên đau đớn bật ra từ lồng ngực. Căn phòng như chao đảo.
— Kỷ Hàn! – Lâm Tuyết Nhi lao đến, nhưng hắn bất ngờ ôm chặt lấy đầu.
Cơn đau ập đến như sấm sét. Hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào não bộ. Hắn gục xuống, thở từng hơi gấp rút, khuôn mặt trắng bệch trong ánh đèn pin.
— Không… đừng…
Lâm Tuyết Nhi hét lên:
— Lưu Chính! Gọi bác sĩ! Mau!
Nhưng hắn đã ngã ra. Trong hơi thở cuối cùng trước khi chìm vào bóng tối, hắn nắm lấy tay cô, siết một cái thật chặt.
— Đừng… rời đi…
Và rồi hắn bất tỉnh.
*
Trong cơn hôn mê, Kỷ Hàn trôi dạt vào một dòng ký ức không phải của kiếp này.
Hắn thấy mình đứng trong một căn phòng lạnh lẽo, ánh sáng huỳnh quang nhợt nhạt. Phía sau tấm kính trong suốt, Lâm Tuyết Nhi đang mặc bộ đồ tù nhân xám xịt. Khuôn mặt cô hốc hác, đôi mắt sưng húp. Cô đập hai tay vào tấm kính, miệng mở to nhưng không âm thanh nào lọt qua. Nước mắt chảy dài, làm nhòe đi những vệt bẩn trên má.
Hắn cố bước đến, nhưng chân như đông cứng. Cơ thể hắn không cử động được. Trái tim hắn đau nhói. Hắn muốn hét lên, muốn phá vỡ tấm kính, muốn chạm vào cô. Nhưng tất cả những gì hắn làm được chỉ là đứng đó, nhìn cô cầu xin trong vô vọng.
Một giọng nói vang lên từ đâu đó: “Anh đã hại chết cô ấy… tất cả là lỗi của anh…”
Cảm giác bất lực xé toạc lồng ngực hắn.
Rồi bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
*
Ánh sáng trắng xuyên qua mí mắt. Mùi thuốc sát trùng quen thuộc. Kỷ Hàn mở mắt. Trần nhà trắng toát, dây truyền dịch lủng lẳng. Tiếng máy monitor kêu tít tít đều đặn.
Hắn đang nằm trong phòng bệnh.
Cảm giác nặng nề đè lên bàn tay trái. Hắn nhìn xuống.
Lâm Tuyết Nhi ngủ gục bên mép giường, đầu kê trên cánh tay mỏi nhừ. Bàn tay cô vẫn nắm chặt lấy tay hắn, như sợ hắn tan biến. Gương mặt cô in dấu vết nước mắt còn chưa khô.
Kỷ Hàn nhìn thật lâu. Một cảm giác ấm áp lạ lùng trào dâng trong lồng ngực vốn đã quen với giá lạnh.
Hắn mấp máy môi. Giọng khàn đặc, nhỏ như hơi gió:
— Lần này… anh sẽ không quên…
Nhưng ngay khi câu nói ấy thốt ra, đồng tử hắn giãn nhẹ. Một khoảng trống đột ngột xuất hiện trong tâm trí – như thể ai đó vừa dùng tẩy xóa đi một góc của bức tranh. Một phần ký ức về đêm qua, về những dòng chữ đã đọc, bỗng nhiên tan biến không dấu vết.
Hắn vẫn nhớ về lá thư. Nhớ về cơn đau. Nhưng có vài từ, vài hình ảnh trong cơn mê – tất cả đều mờ đi, như sương khói.
Kỷ Hàn chớp mắt, cố nắm bắt điều gì đó. Nhưng càng cố, khoảng trống càng lớn.
Cửa phòng bật mở. Y tá đẩy xe vào, ánh đèn từ hành lang hắt lên khuôn mặt hắn. Lâm Tuyết Nhi giật mình tỉnh dậy, vội vàng lau mặt.
— Anh tỉnh rồi! – Cô thốt lên, giọng vỡ òa.
Kỷ Hàn nhìn cô, rồi nhìn xuống bàn tay mình – nơi hơi ấm của cô vẫn còn vương lại. Hắn không biết mình vừa mất gì. Nhưng trong lòng có một nỗi đau âm ỉ, như thể ai đó đã lấy đi thứ quý giá nhất.
Một giọt nước mắt rơi xuống gối, không rõ của ai.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện