Chương 7/10 · Trọng sinh về gặp kẻ phản bội
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng máy ảnh rền rĩ như mưa rào.
Hàng trăm ống kính chĩa thẳng vào cô gái quỳ giữa sảnh tòa nhà Kỷ thị. Lâm Tuyết Nhi không phấn son, gương mặt trong veo nhưng tia nhìn sắc lạnh hướng thẳng về phía trước. Mái tóc đen xõa xuống bờ vai run nhẹ, hai tay cô đan chặt trước đầu gối, như một pho tượng cầu nguyện. Phía sau cánh cửa kính dày, Kỷ Hàn siết tay vịn xe lăn đến trắng bệch, vết thương nơi môi vừa cắn bật máu đỏ tươi.
48 giờ trước đó.
Kỷ Hàn vừa xuất viện sau cơn đau đầu dữ dội suýt cướp đi mạng sống. Bác sĩ nói di chứng thần kinh không thể đoán trước – hắn bắt đầu quên. Những cái tên, khuôn mặt, những mệnh lệnh vừa thốt ra khỏi miệng. Và đôi chân gần như không còn đủ sức chống đỡ cơ thể một mét tám lăm từng đứng vững trước mọi bão tố thương trường.
Trong phòng làm việc lạnh lẽo, hắn nhìn bản hợp đồng trước mặt, đầu óc trống rỗng. Dòng chữ lướt qua mà chẳng đọng lại gì. Ngòi bút trên tay run lên.
Lâm Tuyết Nhi bước vào, vạt áo sơ mi trắng còn vương mùi thuốc khử trùng từ bệnh viện. Cô im lặng đứng đợi. Kỷ Hàn ngước nhìn cô, đồng tử co lại như phải nheo mắt trước ánh sáng duy nhất trong căn phòng tối.
”Em sẽ là trợ lý đặc biệt.” Giọng hắn khàn đục. “Tạm thời… thay anh nhìn mọi thứ.”
Cô không đáp. Chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong đáy mắt loé lên một nỗi lo âu mà hắn chưa kịp bắt. Hắn nắm lấy tay cô, siết chặt như muốn truyền vào đó chút tỉnh táo còn sót lại.
”Nhớ cho anh,” hắn thì thầm. “Từng chút một.”
Cuộc họp báo được triệu tập chỉ hai ngày sau đó. Kỷ Hàn ngồi trên xe lăn, lưng thẳng cứng, bộ vest may riêng cố giấu đi thân hình đã gầy rộc đi vài phần. Trước ống kính, hắn tuyên bố từ chức chủ tịch Kỷ thị trong một năm và ủy quyền giám sát toàn bộ hoạt động cho Lâm Tuyết Nhi.
Cả hội trường nổ tung.
”Điên rồi! Giao cả tập đoàn cho một con bé?”
”Con cờ, đúng là con cờ thôi!”
Lâm Tuyết Nhi đứng bên cạnh hắn, mặt tái nhợt như tờ giấy. Nhưng cô không cúi đầu. Cằm cô hếch lên, ánh mắt quét qua những gương mặt cổ đông đang hằm hè phản đối. Một tay cô vô thức nắm lấy thành xe lăn của Kỷ Hàn – như một lời thề không buông.
Khi cánh cửa thang máy khép lại, chặn mọi tiếng ồn, Kỷ Hàn đột ngột thở dốc. Hắn nhìn quanh, đồng tử dao động dữ dội.
”Anh vừa… vừa nói gì?”
Một mảng ký ức chỉ vài chục giây trước đã tan biến. Hắn sờ tay lên thái dương, hoảng loạn. Lâm Tuyết Nhi vội vàng quỳ xuống ngang tầm mắt hắn, bàn tay nhỏ nhắn áp lên mu bàn tay đang run bần bật.
”Không sao,” cô nói, giọng chắc nịch như một chiếc neo. “Em nhớ thay anh.”
Đêm hôm ấy, gió Bắc Kinh lồng lộng trên sân thượng tòa nhà cao nhất thành phố. Kỷ Hàn gượng đứng dậy khỏi xe lăn, hai cánh tay chống vào lan can inox lạnh buốt. Hắn đưa cho cô một tập hồ sơ dày cộp, những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
”Sau khi anh không còn nhớ nữa…” Hắn dừng lại, hít một hơi như nuốt vào đau đớn. “Em thay anh trừng phạt chúng. Từng kẻ, từng món nợ.”
Lâm Tuyết Nhi bật khóc. Nước mắt rơi trên bìa hồ sơ, loang ra như những vết dầu loang.
”Em không muốn thay anh!” Cô bước tới, nắm chặt vạt áo trước ngực hắn. “Em muốn anh nhớ. Em muốn chính anh làm những điều đó, bằng tay anh!”
Kỷ Hàn cúi xuống nhìn cô, trong mắt là một biển sương mù không đáy. Ngón tay cái hắn gạt nước mắt trên gò má cô, động tác chậm đến mức như thể chỉ cần nhanh hơn một chút, làn da ấy sẽ vỡ tan.
”Anh sợ… đến lúc đó anh quên cả em,” hắn nói, giọng khản đặc như tiếng gió rít qua khe cửa.
Im lặng rơi xuống giữa hai con người đang đứng trên đỉnh cao chóng mặt. Chỉ có tiếng gió gào thét vào quần áo, vào da thịt.
Sáng sớm hôm sau, một đoạn clip cũ bất ngờ tràn lên mạng như một cơn sóng độc. Cảnh Lâm Tuyết Nhi quỳ trước mộ mẹ Kỷ Hàn, hai tay run rẩy chắp lại, miệng mấp máy những lời không ai nghe thấy. Góc quay lén từ một camera giấu kín, bố cục hoàn hảo như một phát súng bắn tỉa.
Phóng viên vây kín tòa nhà Kỷ thị chỉ trong một giờ. Hàng chục xe truyền hình chắn ngang lối vào. Tiếng hô hào, tiếng loa thét gọi tên cô.
Kỷ Hàn quăng điện thoại vào tường, mảnh kính vỡ tung toé.
”Chặn hết mọi luồng phát sóng! Ngay lập tức!” Hắn gầm lên, giọng rung lên vì giận dữ và một nỗi sợ nguyên thủy.
Nhưng Lâm Tuyết Nhi đã chặn trước cửa phòng. Cô đứng đó, khoác chiếc áo mỏng manh, gương mặt thanh khiết và kiên định như một vị thần.
”Để em.”
”Không!” Kỷ Hàn đẩy xe lăn tới, nắm lấy cổ tay cô, siết đến mức hằn đỏ. “Em không được làm thế! Anh ra lệnh cho em!”
Cô nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, từng ngón một, như gỡ một bàn tay đang đặt lên lưỡi dao. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào đồng tử đang giãn nở của hắn.
”Anh từng nói em phải tự quyết định con đường của mình. Đây là con đường của em.”
Cô buông tay. Xoay lưng. Mỗi bước chân cô xa dần là một nhát dao cứa vào lồng ngực hắn, để lại những đường cắt ngọt và gọn.
Và bây giờ.
Đầu gối cô chạm sàn đá cẩm thạch lạnh như băng. Hàng trăm ống kính chụp lấy hình ảnh ấy, từng khoảnh khắc bị băm nát thành triệu điểm ảnh lan đi khắp thế giới. Một phóng viên rụt rè đưa micro về phía trước.
”Cô Lâm, cô có hối hận không?”
Cô nhìn thẳng vào ống kính – ống kính mà sau lưng nó, một bóng hình ngồi trên xe lăn đang chìm dần vào bóng tối. Đôi mắt không chớp.
”Không,” giọng cô vang lên, trong trẻo và rắn rỏi. “Vì tôi đã chọn con đường chuộc lỗi.”
Kỷ Hàn nghiến răng ken két. Bàn tay hắn run bần bật đẩy xe lăn lùi sâu vào hành lang không ánh sáng. Hắn gào lên với trợ lý, giọng vỡ ra từng mảnh.
”Chặn hết! Tôi nói là chặn hết!”
Nhưng quá muộn. Trên màn hình lớn sau lưng hắn, gương mặt cô hiện lên ở mọi kênh tin tức. Mỗi giây trôi qua, hàng nghìn lượt chia sẻ, bình luận, phán xét. Vết nhơ hắn muốn chôn vùi mãi mãi đang được phơi bày dưới ánh sáng trắng xoá.
Trong cơn choáng váng, Kỷ Hàn lại thấy những ký ức vừa chớm hiện bắt đầu nhòe đi. Những gương mặt cổ đông trong cuộc họp. Những dòng chữ trên hồ sơ mật. Từng mảnh vỡ tan ra như cát bụi trong một tấm kính vạn hoa đang xoay tít. Duy chỉ có ánh mắt kiên định của cô gái đang quỳ kia là vẫn sắc nét, rực rỡ, đâm xuyên qua màn sương dày đặc trong tâm trí hắn.
Một giọt nước mắt lăn trên gò má hắn, nóng hổi. Hắn không biết mình khóc.
Chỉ biết rằng, ngay lúc này, cô đang một mình gánh lấy mọi tội lỗi – thay cho cả hai.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện