Chương 8/10 · Trọng sinh về gặp kẻ phản bội
Tác giả: Tư Hạ
Bốn giờ sáng.
Ánh đèn đường hắt qua rèm cửa, cắt ngang bóng Kỷ Hàn đổ dài trên sàn. Hắn ngồi bên mép giường, hai tay đan chặt, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt. Những mảnh ký ức từ cuộc họp cổ đông, từ tập hồ sơ mật, từ gương mặt cô quỳ dưới ánh đèn flash... tất cả chập chờn như ngọn nến trước gió. Cứ mỗi lần chớp mắt, một mảng lại tan đi, để lại khoảng trống nhức nhối.
Cánh cửa khe khẽ mở. Lâm Tuyết Nhi bước vào, trên tay là chiếc áo vest hắn để quên trong xe. Cô dừng ở ngưỡng cửa, nhìn bờ vai rũ xuống của hắn, rồi nhẹ nhàng tiến lại.
“Anh có ngủ được không?” Giọng cô khô khốc.
Kỷ Hàn không quay đầu. “Anh vừa quên tên con mèo nhà mình. Nó tên gì nhỉ?”
“Si Mị,” cô đáp, ngồi xuống cạnh hắn. “Nó ở với mẹ anh từ hồi còn nhỏ. Anh kể em nghe.”
Hắn từ từ quay sang, trong đáy mắt là một nỗi hoang mang lặng lẽ. “Anh không nhớ đã kể.”
Lâm Tuyết Nhi cắn môi, đưa tay vuốt nhẹ má hắn. “Không sao. Em sẽ kể lại. Bao nhiêu lần cũng được.”
Tay cô ấm. Hắn nắm lấy, cố ghim cảm giác ấy vào một ngăn ký ức chưa kịp vỡ. “Hôm nay... mình đi gặp bà ta.”
Cô thoáng căng thẳng. “Anh chắc chứ? Bác sĩ dặn tránh căng thẳng.”
“Anh cần,” hắn nói, mắt bỗng sắc lại như lưỡi dao cạo. “Trước khi quên hết, ít nhất phải biết bà ta để lại gì cho mẹ.”
---
Trại tạm giam số 4 – khu biệt giam đặc biệt.
Lý Huệ Nghi đặt bàn tay nhăn nheo lên tấm kính ngăn, mắt long sòng sọc. Bộ đồ tù nhân rộng thùng thình càng làm nổi bật thân hình gầy guộc, nhưng ánh nhìn vẫn sắc như dao cạo. “Cuối cùng cũng đến. Ta chờ lâu lắm rồi.”
Kỷ Hàn ngồi xuống, đối diện, mặt không gợn sóng. Bên ngoài ô kính, bàn tay hắn từ từ đặt lên, lòng bàn tay áp vào bàn tay bà qua lớp thuỷ tinh dày hai phân. Khoảng cách ấy – một lớp kính lạnh ngắt – là ba mươi năm hận thù và máu.
Lý Huệ Nghi cười khan, nếp nhăn nơi khóe mắt co lại như mạng nhện. “Ngươi tưởng thắng rồi hả? Căn bệnh đó là di sản của ta để lại. Mẹ ngươi từng quỳ xin thuốc giải – quỳ dưới chân ta, nước mắt nước mũi đầm đìa.”
Hắn không chớp mắt. Lòng bàn tay trên kính vẫn áp chặt, không hề run. “Bà không có gì ngoài hận thù. Cháu có thứ bà không bao giờ có.”
Mắt Lý Huệ Nghi đỏ ngầu. Bà ta đập tay xuống kính, cả khung kính rung lên bần bật. “Ngươi sẽ quên hết! Từng chút một! Ta chờ xem khi ngươi không còn nhớ nổi chính mình!”
Tiếng còi hú vang lên từ dãy hành lang. Giám ngục đập cửa, ra hiệu hết giờ.
Kỷ Hàn đứng dậy, không ngoái lại. Phía sau, tiếng đập kính như trống ngực đập thình thình, xen lẫn tiếng gào rú rợn người: “Mày sẽ chết trong cô độc! Như mẹ mày!”
---
Ra khỏi trại tạm giam, sương sớm phả vào mặt lạnh như những lưỡi dao cạo. Lâm Tuyết Nhi khoác chiếc áo vest lên vai hắn, khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay đang siết chặt.
Trên đường về, cabin xe im ắng. Kỷ Hàn nhìn ra cửa sổ, hàng cây nhòe đi trong tốc độ. Rồi hắn hỏi, giọng bình thản như mặt hồ đóng băng: “Hôm nay thứ mấy?”
Cô liếc đồng hồ trên taplo. “Thứ năm. Sáng thứ năm.”
Hắn gật đầu, quay đi. Ba phút sau, giọng hắn lại vang lên, cùng một câu: “Hôm nay thứ mấy?”
Lâm Tuyết Nhi bóp chặt vô lăng, mắt cay xè. Cô cố giữ giọng đều đều: “Thứ năm.”
Kỷ Hàn chớp mắt chậm rãi, như đang lục tìm trong khoảng tối vô tận. “Phải rồi,” hắn khẽ nói. “Anh xin lỗi.”
Xe chạy qua những con phố quen thuộc. Đến ngã tư nơi có cửa hàng tạp hóa cũ, Kỷ Hàn bất ngờ chồm tới, tay nắm lấy vô lăng. “Hình như anh vừa quên tên con phố này.”
Cô không trả lời. Cô rẽ vào bãi đỗ của bệnh viện, tay vẫn run nhưng giọng vững: “Mình đi khám nhé.”
Hắn nhìn cô, rồi nhìn ra tòa nhà trắng xóa. Im lặng. Không phản kháng.
---
Phòng khám thần kinh.
Bác sĩ đẩy tập MRI lên màn hình sáng rực. Những vùng chất xám xịt như vết bẩn ăn sâu vào não bộ, từng mảng hoại tử lan rộng. “Bệnh tiến triển nhanh hơn dự đoán. Trong vài tuần nữa, bệnh nhân sẽ mất hoàn toàn trí nhớ ngắn hạn, rồi dần quên cả người thân.”
Lâm Tuyết Nhi ngồi đờ trên ghế. Cô không khóc, mắt ráo hoảnh, nhưng bàn tay nắm chặt tay ghế, khớp ngón tay trắng bệch.
“Có một thử nghiệm mới,” bác sĩ nói tiếp, giọng đều đều, “tỷ lệ thành công 3%, có thể phục hồi một phần ký ức. Nhưng nguy cơ tử vong là 80%.”
Không khí như đặc quánh. Tiếng máy đo nhịp tim kêu bíp đều đều như nhịp đồng hồ cát.
Kỷ Hàn nhìn cô. Ánh mắt hắn lặng như mặt hồ đóng băng, nhưng ẩn sâu một quyết định đã chín. Cô lắc đầu, nắm lấy tay hắn: “Em không đồng ý. Mình về nhà. Em sẽ chăm sóc anh.”
Hắn rút tay ra, từng ngón tay lướt nhẹ lên má cô, lau một giọt nước mắt vừa lăn. “Anh muốn nhớ em mỗi ngày,” hắn nói, giọng dịu dàng nhưng cương quyết như một nhát chém. “Nếu chỉ còn là cái xác không hồn, sống có ý nghĩa gì?”
Cô sụp xuống ghế, hai tay ôm mặt. Từng tiếng nấc nghẹn trong cổ họng. “Anh không có quyền... bỏ em một lần nữa...”
“Anh không bỏ em.” Hắn nâng cằm cô, buộc cô nhìn thẳng. “Chỉ cần 3%, anh sẽ quay về. Mà nếu thất bại, ít nhất anh ra đi khi vẫn còn biết em là ai.”
Y tá bước vào, cầm tập hồ sơ dày. “Anh Kỷ, mời anh vào phòng chuẩn bị.”
Kỷ Hàn cầm bút, nghiêng người ký vào tờ cam kết. Mực đen loang trên giấy trắng như một đường cắt không thể xóa. Hắn không nhìn cô. Hắn sợ ánh mắt ấy làm mình chùn bước.
Y tá đẩy cửa. Tiếng bước chân vội vã vang dọc hành lang, xen lẫn tiếng lạch cạch của băng ca. Kỷ Hàn đứng lên, nắm chặt tay cô một lần cuối, những ngón tay đan vào nhau, ấm và ướt.
“Đợi anh.”
Cánh cửa phòng mổ khép lại, nuốt lấy bóng hắn vào vùng sáng trắng xoá.
Lâm Tuyết Nhi gục xuống ghế chờ, bờ vai run lên từng hồi. Nước mắt thấm ướt đùi quần, nhưng cô không có tiếng nấc nào bật ra – chỉ có sự im lặng của một người vừa đánh cược toàn bộ hy vọng vào một con số 3%.
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi, từng hạt nặng trịch đập vào kính như muốn xuyên thủng bức tường ngăn giữa sự sống và hư vô.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện