Chương 10/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
Nghiêm Tư Viễn không đáp lời khiêu khích của Nghiêm Thần.
Tay trái hắn luồn vào trong áo blouse, rút ra một lọ thủy tinh đen tuyền — Đoạn Hồn Thủy cuối cùng. Mẹ hắn đã lén nhét vào túi áo lúc hắn rời nhà, bàn tay bà run run nhưng ánh mắt không hề dao động.
Nghiêm Thần liếc nhìn lọ thủy tinh, nụ cười trên môi không hề suy suyển. “Đệ định uống thứ đó à? Hay định cho nàng uống?”
“Không.” Nghiêm Tư Viễn đáp gọn. Hắn giơ cao lọ Đoạn Hồn Thủy — rồi đập thẳng xuống sàn.
Thủy tinh vỡ tan. Chất lỏng đen đặc quánh bắn ra, nhưng không loang đi theo đường thẳng. Nó lan chậm, tạo thành một vòng tròn hoàn hảo bao quanh ba người — Nghiêm Tư Viễn, Mạc Cửu, và Nghiêm Thần. Đường viền của vòng tròn phát sáng màu đen chết chóc, như mực Nhật Nguyệt vẽ lên mặt sàn bệnh viện trắng toát.
Nghiêm Thần hơi nhướn mày. Lần đầu tiên kể từ khi bước vào phòng, nụ cười của gã hơi cứng lại.
“Đây là kết giới cuối cùng của Thần Quân.” Nghiêm Tư Viễn ngước lên, giọng trầm và đều, như thể đang đọc một bệnh án khô khan. “Một khi đã vào — không ai ra được, cho đến khi một trong ba chúng ta chết.”
Hắn quay sang Mạc Cửu.
Nàng đang đứng dựa lưng vào tường, hai tay run rẩy nắm lấy mép ga giường. Vết bớt hoa Bỉ Ngạn đã lan đến vai, những cánh hoa đỏ rực như máu tươi đang thi nhau nở rộ dưới da. Mắt nàng ướt nhòe, nhưng ánh nhìn không hề dời khỏi hắn.
Nghiêm Tư Viễn bước lại gần nàng. Hắn nắm lấy tay nàng — siết chặt đến mức những đốt ngón tay trắng bệch.
Vết bớt trên cổ tay cả hai đồng loạt bùng sáng.
Nhưng lần này —
Không có tiếng còi báo động nào hú lên ngoài hành lang. Không có tiếng còi xe cứu hỏa từ xa vọng lại. Không có tòa nhà nào sụp đổ.
Mạc Cửu giật mình nhìn xuống bàn tay hai người đan vào nhau, rồi ngước lên nhìn hắn. “Tư Viễn… tại sao lần này…?”
“Lời nguyền không hoạt động trong kết giới này.” Hắn vẫn nhìn thẳng vào mắt nàng, nhưng giọng đã dịu hơn một chút. “Ở đây, chỉ có ba chúng ta. Không Thiên Đạo. Không luân hồi. Không ai phải chết thay em.”
Nghiêm Thần vỗ tay.
Tiếng vỗ tay chậm rãi, đều nhịp, vang lên trong căn phòng kín như tiếng trống điểm từng hồi đưa tang. Gã bước đến ghế sofa dành cho người nhà bệnh nhân, ngồi xuống, bắt chéo chân. Như thể gã đang ở nhà mình.
“Hay quá,” gã nói, giọng bình thản, “ba trăm năm rồi mới thấy đệ dùng đến kết giới này. Để ta đoán xem — đệ chưa từng dùng nó vì biết nó chỉ có thể kích hoạt khi đệ ở giữa hai thứ đối lập nhất trong vũ trụ: sự sống và cái chết.” Gã chỉ tay về phía Mạc Cửu, rồi chỉ vào chính mình. “Nàng là sự sống nằm ngoài quy luật. Ta là cái chết mang danh Thiên Đạo. Và đệ — là kẻ đứng giữa, vừa đủ ngu ngốc để nghĩ mình có thể chọn cả hai.”
“Câm miệng.” Nghiêm Tư Viễn buông tay Mạc Cửu, quay sang đối diện với gã. “Anh kể đi. Toàn bộ sự thật — ngay bây giờ.”
Nghiêm Thần nghiêng đầu nhìn hắn. Ánh mắt đen tuyền không có lòng trắng vẫn không phản chiếu bất kỳ thứ gì — như hai hố đen nuốt trọn mọi ánh sáng trong phòng.
Rồi gã cười.
Nhưng lần này, nụ cười không còn vẻ mỉa mai thích thú nữa. Nó mỏng và nhạt, như một tờ giấy vàng Thiên điều đã ngả màu theo thời gian.
“Ba trăm năm trước,” gã bắt đầu, giọng trầm đều như đang kể một câu chuyện không phải của mình, “ta là Thần Quân cai quản Luân Hồi. Đệ còn nhớ không? Hồi đó đệ vẫn còn trẻ, vừa lên chức, mắt sáng như sao, ngồi dưới gốc ngân hạnh ở Thiên giới mà hỏi ta: ‘Anh, yêu một phàm nhân thì có gì sai?’”
Mạc Cửu thở gấp. Tay nàng bám chặt vào thành giường, móng tay ấn sâu vào gỗ đến nứt toác.
“Ta đã yêu một phàm nhân nữ.” Nghiêm Thần dừng lại một nhịp. “Nàng tên là… Tố Y. Một thôn nữ ở trấn nhỏ ven Vong Xuyên. Nàng không xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Không có linh lực. Không biết gì về Tam giới. Nàng chỉ biết mỗi chiều ra bờ sông đợi ta, tay cầm một bông hoa dại.”
Gã nhìn Mạc Cửu. “Nàng giống hệt nàng ta. Từng đường nét trên gương mặt. Từng nếp nhăn nơi khóe mắt khi cười. Từng cái cách nắm lấy vạt áo người đối diện khi sợ hãi — thứ mà nàng vừa làm với đệ đấy.”
Mạc Cửu buông thõng tay. Đầu nàng ong lên. “Tôi… là bản sao của bà ấy?”
“Không,” Nghiêm Thần lắc đầu, “nàng là tác phẩm hoàn hảo nhất của ta. Ta đã tạo ra nàng từ chính tàn dư linh hồn của Tố Y, sau khi Thiên Đạo vô tri xóa sổ nàng ấy — chỉ vì nàng ấy dám yêu một vị thần.”
Gã đứng dậy. Tay phải giơ cao — bông hoa Bỉ Ngạn đen từ từ nở rộ, từng cánh hoa xòe ra như những ngón tay của người chết đang vươn lên khỏi nấm mồ. “Ta đã điên cuồng hấp thụ toàn bộ sức mạnh Thiên Đạo. Ta trở thành quy luật mới — để không ai có thể chạm vào người ta yêu thêm lần nào nữa. Ta tạo ra Mạc Cửu như một thử nghiệm — để đánh bại cái chết, để chứng minh rằng tình yêu có thể mạnh hơn bất kỳ quy luật nào.”
“Nhưng đệ đã yêu nàng.” Gã nhìn thẳng vào Nghiêm Tư Viễn. “Đệ yêu nàng thật — điều nằm ngoài mọi tính toán của ta. Đệ yêu một bản sao, một thử nghiệm, một thứ mà ta tạo ra để dành cho chính mình. Và nàng cũng yêu đệ.”
“Và thế là ta tạo ra lời nguyền.” Gã cười nhạt. “Mỗi lần yêu, nàng chết. Mỗi lần cứu, đệ quên. Một vòng lặp hoàn hảo — cho đến khi một trong hai bỏ cuộc. Nhưng các ngươi…” Gã nhìn hai người, lần đầu tiên trong giọng nói có một tia gì đó gần như ngưỡng mộ. “Vẫn không bỏ cuộc.”
Mạc Cửu run lên. Nước mắt lăn dài xuống má nàng — nhưng nàng không kêu lên. Không gào thét. Nàng chỉ đứng đó, nhìn Nghiêm Thần, rồi nhìn Nghiêm Tư Viễn, rồi lại nhìn xuống bàn tay mình — nơi vết bớt đã lan đến cổ tay, đỏ như máu loãng.
Nghiêm Tư Viễn không nói gì. Nhưng đầu ngón tay hắn run lên — và Mạc Cửu nhìn thấy điều đó.
“Vậy tại sao?” Nàng cất tiếng, giọng khàn đặc. “Tại sao ngài lại làm thế này với chúng tôi? Nếu ngài đã từng yêu — thì ngài phải hiểu…”
“Chính vì ta hiểu.” Nghiêm Thần cắt ngang. Gã bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm bên ngoài. “Nên ta mới cho các ngươi cơ hội cuối cùng.”
Gã giơ tay phải lên cao — bông hoa Bỉ Ngạn đen bùng sáng.
“Chọn đi, em trai.”
Ngoài kia, khắp thành phố Bắc Kinh, hiện tượng kỳ dị bùng nổ.
Mưa rơi ngược từ mặt đất lên trời — từng giọt nước bắn ngược lên như thủy tinh vỡ. Đồng hồ trên tháp Cố Cung quay ngược, kim giờ chạy lùi từng nhịp, từng nhịp, như thể thời gian đang bị ai đó tua lại. Oan hồn từ dưới lòng đất trồi lên — những bàn tay trong suốt, những khuôn mặt mờ ảo, lang thang trên đường phố, giữa những tòa nhà cao tầng và đèn điện vẫn đang sáng.
Người sống bắt đầu nhìn thấy người chết.
Tiếng la hét vang lên từ phố Vương Phủ Tỉnh. Từ ga tàu điện ngầm Tây Đơn. Từ khu chung cư ở Tam Hoàn.
“Hoặc Mạc Cửu chết,” Nghiêm Thần nói, “hoặc toàn bộ Bắc Kinh sẽ trở thành một phần của Minh giới.”
Gã quay lại, nhìn Nghiêm Tư Viễn. “Đệ muốn cứu nàng — hay cứu thành phố này?”
Mạc Cửu mở miệng định nói — nhưng Nghiêm Tư Viễn đã bước lên trước.
Hắn buông tay nàng.
“Tư Viễn!” Nàng hét lên.
Nhưng hắn không dừng lại.
Ánh sáng linh lực bùng lên từ cơ thể hắn — dữ dội và chói lòa, như một ngôi sao đang nổ tung từ bên trong. Từng đường gân xanh trên tay hắn phát sáng màu bạc. Từng sợi tóc bay lên trong luồng khí xoáy vô hình. Mắt hắn chuyển từ đen sang bạc — màu của một Thần Quân nguyên thủy, thứ mà hắn đã giấu kín suốt ba trăm năm làm người phàm.
Nghiêm Thần nhếch môi. “Đệ định giết ta? Đệ có biết giết ta đồng nghĩa với hủy diệt Thiên Đạo — và Tam giới sẽ sụp đổ không?”
“Em không định giết anh.”
Nghiêm Tư Viễn bước tiếp. Mỗi bước chân hắn in lên sàn bệnh viện một dấu chân phát sáng. Mỗi nhịp thở của hắn như kéo theo cả không khí trong phòng co rút lại.
“Em định nhốt anh — vào chính linh hồn mình.”
Nghiêm Thần lần đầu tiên không cười.
“Một nhà tù vĩnh viễn,” Nghiêm Tư Viễn nói, giọng trầm và đều, như thể đang đọc một phán quyết cuối cùng, “nơi anh sẽ sống mãi, nhưng không bao giờ có thể làm hại ai được nữa.”
“TƯ VIỄN!” Mạc Cửu hét lên, lao về phía hắn — nhưng bức tường vô hình của kết giới chặn nàng lại. Nàng đập tay vào lớp sáng đen, máu từ vết bớt bắn ra, nhuộm đỏ cả mặt kết giới. “Như thế anh sẽ không thể đầu thai! Không thể luân hồi! Anh sẽ biến mất vĩnh viễn!”
Nghiêm Tư Viễn dừng bước.
Hắn quay lại, nhìn nàng lần cuối.
Mạc Cửu nhìn thấy ánh mắt hắn — và tim nàng như bị ai đó bóp nghẹt. Đó không phải ánh mắt của một người chuẩn bị hy sinh. Đó là ánh mắt của một người đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt ba trăm năm.
Hắn mỉm cười.
Nụ cười mệt mỏi, dịu dàng, và đau đớn cùng một lúc.
“Anh biết.”
Rồi hắn quay đi, bước thẳng về phía Nghiêm Thần.
Cơ thể hắn bùng lên thành cột sáng trắng, bao phủ lấy cả hai người.
Mạc Cửu hét lên một tiếng xé lòng — và kết giới tan đi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện