Chương 9/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
Nghiêm Tư Viễn siết chặt chiếc lông vũ. Máu từ lòng bàn tay rỉ qua kẽ ngón tay, thấm vào từng sợi tơ vàng, biến nó thành một que lửa đỏ thẫm. Hắn quay đầu. Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Mạc Cửu. Nàng vẫn ngồi đó, hai tay ôm lấy đầu gối, vết bớt hoa Bỉ Ngạn đã nuốt trọn cánh tay phải, đỏ đến mức tưởng như chỉ cần chạm vào là rỉ máu.
“Nếu anh viết sai —” giọng hắn trầm và khô khốc, từng chữ như mảnh sành vỡ trong cổ họng “— nếu lời nguyền đảo ngược giết nhầm người — em có sợ không?”
Mạc Cửu nhìn hắn. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, khóe môi nàng cong lên. Một nụ cười mỏng manh, như sương sớm trên cánh hoa sắp tàn. “Có anh ở đây,” nàng thì thầm, “em không sợ gì cả.”
Hắn không đáp. Quay lưng lại, bước đến bên khung cửa sổ. Bên ngoài, bầu trời vẫn giữ màu đỏ như máu loãng, thứ ánh sáng bệnh hoạn đã kéo dài suốt mười hai giờ qua. Tiếng còi xe cứu hỏa từ xa vọng lại, có lẽ một tòa nhà khác vừa sụp đổ.
“Anh chọn đi.” Giọng Mạc Cửu từ phía sau vọng tới, nhỏ và đều như tiếng kim rơi. “Em sẽ không trách anh. Dù anh chọn giết em bằng Đoạn Hồn Thủy, em cũng—”“
“Câm miệng.”
Hắn quay ngoắt lại. Mắt đỏ ngầu. Lần đầu tiên mất kiểm soát đến mức gân xanh hằn lên dưới da thái dương. Bàn tay cầm Vũ Mệnh run lên, máu rơi xuống nền đá hoa trắng. “Còn lựa chọn thứ tư. Chúng ta sẽ tìm ra kẻ đứng sau Thiên Đạo — và giết chính nó.”
Hắn giơ cao chiếc lông vũ. Ánh vàng bùng lên từ lòng bàn tay, hòa với sắc đỏ của máu thành một quầng sáng quái dị. “Anh sẽ viết lại lời nguyền. Không phải để xóa nó — mà để đảo ngược nó. Mỗi lần chúng ta chạm vào nhau, thay vì giết người vô tội, nó sẽ rút sinh lực từ chính kẻ đã tạo ra nó.”
Khoảnh khắc đầu ngón tay hắn ấn xuống thân lông vũ — ký ức ập về như một cú đấm vào lồng ngực.
Ba trăm năm trước.
Một căn phòng tối đầy sách cổ. Nghiêm Thần đứng đó, mặc bạch y, tay cầm một cuộn giấy vàng — Thiên điều mới vừa ký. Gã quay lại, khuôn mặt giống hệt hắn, nhưng ánh mắt đen tuyền không đáy, không lòng trắng. “Đệ có biết tại sao ta làm vậy không?” Giọng gã nhẹ nhàng, như đang giảng bài cho một đứa trẻ. “Bởi vì Thiên Đạo vô tri đã giết nàng. Nàng không phạm tội gì — ngoại trừ yêu một vị thần. Nếu quy luật vũ trụ có thể vô cớ cướp đi điều quý giá nhất... vậy thì ta sẽ trở thành quy luật.” Nghiêm Tư Viễn nhớ mình đã hét lên, lao tới giật lấy cuộn giấy — nhưng quá muộn. Chữ vàng đã cháy đen trên giấy. Và Mạc Cửu… Mạc Cửu của kiếp đó… đã tắt thở trên tay hắn trước khi hắn kịp chạm vào nàng.
“Tư Viễn!”
Tiếng Mạc Cửu kéo hắn về hiện tại.
Vết bớt trên cổ tay nàng đang lan rộng. Từng cánh hoa đỏ nở bung, trườn lên vai, lên xương quai xanh, như những ngón tay vô hình đang xé da thịt từ bên trong. Máu từ vết hằn bắn ra thành tia li ti, loang lổ trên tấm ga trắng. Nàng cắn răng, môi tái nhợt run lên, nhưng không một tiếng rên thoát ra. Chỉ có đôi mắt nàng — vẫn mở to, vẫn nhìn thẳng vào hắn. Đợi hắn nhớ ra.
Hắn nhớ ra.
Không chỉ nhớ cái chết của nàng kiếp đó. Mà còn nhớ người đã gây ra tất cả — Nghiêm Thần. Anh trai cùng huyết thống, kẻ đã hấp thụ sức mạnh Thiên Đạo, kẻ đã tạo ra lời nguyền, và kẻ vừa được xác nhận: chính gã đã đứng sau tất cả. Không phải Tiên Đế. Không phải một thế lực vô danh. Mà là máu mủ ruột thịt.
Cửa phòng bật tung.
Không phải tiếng đẩy. Là tiếng nổ — cánh cửa thép bị linh lực đánh bay khỏi bản lề, rơi xuống đất với tiếng choang vang dội. Y tá trực ở hành lang hét lên, rồi im bặt — có lẽ đã ngất đi.
Nam nhân bước vào mặc bạch y, tà áo dài quét đất, thêu chỉ bạc hình hoa Bỉ Ngạn chi chít từ gấu lên đến cổ. Khuôn mặt gã giống hệt Nghiêm Tư Viễn — từng đường nét, từng góc cạnh — nhưng ánh mắt thì khác. Đen tuyền. Không lòng trắng. Như hai hố sâu hun hút chỉ chực nuốt chửng ánh sáng. Trên tay gã, một bông hoa Bỉ Ngạn đen đang nở rộ, từng cánh hoa như nhung đen nuốt trọn ánh đèn trong phòng.
Gã bước vào, nhẹ nhàng như đi dạo. Giọng gã cất lên, mềm mại và dịu dàng, như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Đệ đệ, ba trăm năm rồi mới gặp lại.” Mắt gã liếc qua chiếc lông vũ đẫm máu trong tay Nghiêm Tư Viễn, rồi nhếch môi cười. “Đệ định dùng Vũ Mệnh của ta — để chống lại ta sao?”
Mạc Cửu nhìn hai khuôn mặt giống hệt nhau trước mặt. Đầu nàng ong lên. Hơi thở đông cứng trong lồng ngực. Tay nàng bám chặt lấy mép giường, móng tay ấn sâu vào gỗ. “Tư Viễn…” giọng nàng vỡ ra, run rẩy như cánh chim non gãy cánh. “Anh chưa từng nói… mình có anh trai.”
Nghiêm Tư Viễn vẫn không quay lại. Nhưng hắn siết chặt Vũ Mệnh đến mức những sợi tơ vàng găm sâu hơn vào vết thương. Máu nhỏ thành dòng. Giọng hắn vọt ra, khô và đắng, như mật gấu đọng trên lưỡi: “Vì hắn là người đã giết em lần đầu tiên.” Một nhịp dừng. Cả căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng máy đo nhịp tim lạc lõng bíp lên từng hồi. “Và là kẻ đã biến tình yêu của chúng ta — thành trò đùa ba trăm năm.”
Nghiêm Thần nghiêng đầu nhìn hắn. Ánh mắt đen không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào, nhưng khóe môi gã cong lên, chậm rãi, thích thú. Như thể vừa xem một vở kịch hay đến hồi gay cấn nhất.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện