Chương 3/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
Phòng giám sát không có cửa sổ hướng ra đường. Toàn bộ ánh sáng trong phòng đến từ dãy màn hình camera gắn trên tường — và lúc này, toàn bộ sự chú ý của Nghiêm Tư Viễn đều dồn vào màn hình vừa tắt.
Mạc Cửu đã quay đầu nhìn thẳng vào ống kính, môi mấp máy câu nói không thành tiếng trước khi hắn ấn nút nguồn.
Ngón tay hắn hơi run — không phải vì sợ.
Là vì Tơ Hồng Nguyền trên cổ tay vừa siết thêm một vòng.
Đau đến mức đầu ngón tay tê dại. "Đến cà phê sáng còn chưa kịp uống," hắn lẩm bẩm, day day thái dương, "mà đã có người nhìn xuyên camera chào mình rồi."
Điện thoại trong túi áo blouse rung lên.
Không phải đầu số 0000 lần này.
Là số của phòng tiếp tân tầng một.
"Bác sĩ Nghiêm, có người tìm anh."
Giọng y tá Lưu Văn Văn nhỏ hơn bình thường, như thể đang đứng gần ai đó mà cô không muốn họ nghe thấy.
"Là... công an. Đội trưởng Lý Thành Quân."
Hắn không hỏi gì thêm. Cúp máy. Xoay cổ tay một cái — ống tay áo blouse kéo xuống che kín những cánh hoa đỏ thẫm.
Ra khỏi phòng giám sát, hành lang khoa Ngoại buổi sáng vẫn ồn ào tiếng xe đẩy, tiếng bệnh nhân gọi y tá, tiếng máy đo nhịp tim bíp đều từ các phòng bệnh.
Mùi cồn sát trùng quyện với mùi cà phê từ căng tin tầng hai. Ánh đèn neon trắng lạnh chiếu xuống sàn gạch bóng loáng.
Bình thường đến mức không ai nhận ra bầu trời vừa tối sầm một giây cách đây vài phút.
Ngoại trừ đống đèn giao thông vẫn đang nhấp nháy loạn xạ ngoài kia — nhưng đó là việc của sở giao thông. Không phải việc của bác sĩ ngoại khoa vừa trực 72 tiếng.
Lưu Văn Văn đứng ở quầy tiếp tân, mặt hơi tái đi khi thấy hắn. Cô kéo hắn sang một bên, giọng thì thầm:
"Em không cho anh ta vào phòng bệnh đâu. Anh ta đến từ sáu giờ, ngồi đợi ở ghế chờ đến giờ. Uống hết ba cốc cà phê máy bán tự động rồi — anh biết cái máy đó pha khó uống cỡ nào không?"
Nghiêm Tư Viễn liếc nhìn hàng ghế chờ. Ba vỏ cốc giấy xếp ngay ngắn trên bàn, cạnh gạt tàn đá đầy tàn thuốc. Xem ra vị đội trưởng này thuộc loại kiên nhẫn đến đáng sợ.
"Cảm ơn," hắn nói, rồi bước về phía văn phòng.
Cửa mở sẵn. Lý Thành Quân đứng dựa vào bàn làm việc, không ngồi. Tay phải cầm một tập hồ sơ mỏng, tay trái để trong túi áo khoác. Quân phục thẳng nếp, nhưng cà vạt hơi lệch — dấu hiệu của người vừa chạy từ hiện trường tới, hoặc vừa vật lộn với cái máy pha cà phê tự động.
"Đội trưởng Lý." Giọng hắn đều đều, chuyên nghiệp — giọng của bác sĩ trực đêm thứ ba liên tiếp, không còn đủ năng lượng để tỏ ra ngạc nhiên.
"Tan ca chưa? Hay giờ công an cũng làm theo ca như bệnh viện?"
Lý Thành Quân không cười. Gã đặt tập hồ sơ lên bàn, lật ra ba tấm ảnh chụp.
Ảnh thứ nhất: tài xế taxi 45 tuổi, đầu gục xuống vô-lăng, hai tay vẫn nắm chặt, khóe miệng cong lên — như thể vừa nhìn thấy điểm đến trong mơ ngay trước khi chết.
Ảnh thứ hai: nữ sinh 19 tuổi gục trên bàn thư viện, sách vẫn mở trang 127, bút highlight còn cầm trong tay, môi mỉm cười — nụ cười của người vừa đọc được một câu trả lời đẹp đến mức không cần đọc tiếp nữa.
Ảnh thứ ba: ông lão 70 tuổi ngồi trên ghế đá công viên, đầu ngả ra sau, mắt nhắm hờ, gương mặt thư thái như đang ngủ trưa — một giấc ngủ trưa mà ông đã chờ đợi từ rất lâu.
"Ba nạn nhân." Lý Thành Quân chỉ vào từng tấm ảnh.
"Thời gian tử vong: 3 giờ 00, 3 giờ 12, 3 giờ 17 sáng nay. Không vết thương, không độc tố, không bệnh lý nền gây đột tử. Nguyên nhân tử vong chính thức: ngừng tim."
Gã dừng một nhịp. "Nhưng điểm chung của họ không phải là ngừng tim."
Ngón tay Lý Thành Quân chạm vào tấm ảnh thứ hai — ảnh chụp cận cảnh mắt nữ sinh.
Đồng tử giãn to, lớp giác mạc vẫn còn trong, và bên trong đồng tử — phản chiếu một bông hoa. Không phải hoa bình thường. Cánh hoa dài, cong, xếp thành vòng tròn. Nhụy hoa vươn ra như những sợi tơ máu. Toàn bộ bông hoa đỏ rực — nhưng có một cánh gần như trắng, đang hé nở theo chiều ngược lại.
Tim Nghiêm Tư Viễn đập chậm một nhịp. Cơ thể hắn nhận ra bông hoa đó trước cả khi ý thức kịp gọi tên.
"Điều kỳ lạ nhất," Lý Thành Quân cúi xuống, đầu ngón tay gõ nhẹ vào ảnh, "đồng tử của cô ta phản chiếu một bông hoa. Không phải hoa bình thường. Giống hệt vết bớt trên cổ tay bệnh nhân mới nhập viện của các anh." Gã ngước lên nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Tôi đã kiểm tra camera hành lang. Đêm qua, lúc 2 giờ 19 phút, bác sĩ là người duy nhất ở trong phòng cấp cứu với bệnh nhân đó. Và thời gian bệnh nhân được cứu sống — 3 giờ 00 sáng — trùng khớp đến từng phút với thời điểm tài xế taxi đầu tiên đột tử."
Ba giây im lặng. "Tôi không tin vào trùng hợp, bác sĩ Nghiêm."
Nghiêm Tư Viễn cầm tấm ảnh nữ sinh lên.
Động tác chậm rãi, như thể đang nghiên cứu một phim chụp X-quang phức tạp. Nhưng đầu ngón tay giấu trong túi áo blouse đã bắt đầu tê rần — dấu hiệu của linh lực bị kích thích.
Hắn để ngón trỏ lướt nhẹ qua bề mặt tấm ảnh, không chạm trực tiếp, chỉ cách một khoảng bằng sợi tóc. Và cảm nhận được nó.
Một tàn dư mỏng như sương khói, bám vào lớp giấy ảnh như hơi nước đọng trên kính — nhưng không tan.
Linh lực để lại dấu vết không giống bất kỳ thứ gì thuộc về yêu ma.
Nó có vị của điện tích trước cơn giông. Có mùi của ozone cháy. Có trọng lực — một thứ áp lực vô hình đè lên đầu ngón tay hắn, như thể chính không khí trong bức ảnh đang quỳ xuống.
Thiên lực.
Thứ chỉ người của Thiên giới mới sở hữu. Nhưng Thiên lực này không thuần khiết. Bên dưới lớp hào quang thần thánh là một tạp chất — một vệt đen xoắn như vết khói trong ngọc thạch.
Dấu hiệu của cấm thuật.
Thuật Hoán Mệnh.
Hắn đã thấy nó một lần, ba trăm năm trước, trong những ngày cuối cùng của Đại Tai Họa — khi bầu trời Thiên giới đỏ rực như máu và từng hàng dài thần tiên ngã xuống như sao rụng.
Một cấm thuật bị niêm phong vĩnh viễn.
Nguyên lý đơn giản đến tàn nhẫn: rút sinh mệnh người vô tội để bù đắp cho một sinh mệnh bị Thiên Đạo từ chối.
Như một bàn cân — một bên là người không được phép tồn tại, bên kia là những người không liên quan bị tống vào chỗ chết chỉ vì ở gần cán cân vào thời điểm nó nghiêng.
Mạc Cửu đã chết 300 năm.
Nàng không nên sống lại. Nhưng nàng đã sống lại.
Và mỗi lần hắn cứu sống một bệnh nhân — mỗi lần tim nàng đập thêm một nhịp — cán cân lại nghiêng. Ba người vô tội. Ba mạng đổi một mạng.
Nhưng ai đã kích hoạt cấm thuật này?
Ai có đủ Thiên lực để thi triển một thuật bị niêm phong — và đủ điên rồ để dùng mạng người làm vật tế?
Hắn nhìn chằm chằm vào vệt đen trong tàn dư linh lực.
Nó quen thuộc đến mức đáng sợ — như nhìn thấy chữ ký của chính mình trên một tờ séc mình không nhớ đã ký. Lồng ngực thắt lại.
"Tôi sẽ báo cáo lên ban giám đốc," Lý Thành Quân nói, "yêu cầu mở điều tra nội bộ về các ca cấp cứu đêm qua. Nhưng trước khi báo cáo chính thức, tôi muốn nghe bác sĩ giải thích."
Nghiêm Tư Viễn đặt tấm ảnh xuống. "Không có giải thích nào cả." Giọng hắn vẫn đều đều. Một bác sĩ ngoại khoa quen nói sự thật — và sự thật duy nhất hắn có thể đưa ra lúc này là một lời nói dối được thốt ra bằng giọng hoàn toàn trung thực.
"Bệnh nhân được cứu sống, ba người khác chết vì ngừng tim. Đó là sự thật y khoa. Những bông hoa trong mắt họ — có thể là phản xạ ánh sáng từ đèn đường, đèn xe, hoặc bất kỳ thứ gì. Đội trưởng Lý, tôi không phải chuyên gia về hiện tượng tâm linh. Tôi là bác sĩ. Tôi chỉ tin vào những thứ tôi có thể mổ ra và khâu lại."
Lý Thành Quân nhìn hắn. Rất lâu.
Một cái nhìn của người đã ngồi trong ghế chờ bệnh viện ba tiếng đồng hồ, uống ba cốc cà phê dở tệ, và không có ý định rời đi với một câu trả lời chung chung.
Rồi gã gật đầu, thu ảnh lại, đút vào tập hồ sơ.
"Được."
Gã bước ra cửa, nhưng dừng lại, tay đặt lên nắm đấm cửa.
"Bác sĩ Nghiêm, có một chuyện tôi chưa nói. Ba nạn nhân không chỉ cười khi chết. Họ còn thì thầm cùng một câu — trước khi tim ngừng đập."
Gã quay đầu lại. "Họ nói: 'Bông hoa thứ hai sắp nở.' Bác sĩ biết đó là hoa gì không?"
Cửa mở. Cửa đóng.
Nghiêm Tư Viễn đứng im trong văn phòng. Một lúc lâu. Rồi hắn liếc đồng hồ — 9 giờ 17 phút sáng. Ca trực của hắn đã kết thúc từ 8 giờ.
Nhưng tất nhiên, không ai trong vũ trụ này quan tâm đến lịch trực của một bác sĩ ngoại khoa — kể cả Thiên Đạo. "Ba cốc cà phê," hắn lẩm bẩm, nhìn ra cửa.
"Công an bây giờ kiên nhẫn thật. Ngày xưa Ngưu Đầu Mã Diện đến bắt hồn còn không chờ lâu như thế."
Tay phải trong túi áo blouse siết chặt. Những cánh hoa Bỉ Ngạn trên mu bàn tay vừa hóa thành hình xăm vĩnh viễn giờ đang rỉ máu — không phải từ vết thương mới, mà từ chính những cánh hoa đã in sâu vào da thịt. Chúng rỉ máu qua lớp biểu bì như những bông hoa thật đang bị vắt kiệt.
Hắn rút tay ra khỏi túi. Lòng bàn tay ướt đẫm, nhưng máu không chảy xuống sàn. Nó bốc hơi ngay khi tiếp xúc với không khí — tan thành những sợi khói đỏ li ti, bay lên rồi biến mất.
Điện thoại lại rung. Lần này là đầu số chỉ có bốn chữ số. 0000. Hắn nhìn màn hình một hồi. Cuộc gọi thứ mười bốn trong vòng chưa đầy tám tiếng. Thiên giới rõ ràng không có khái niệm "để lại tin nhắn sau tiếng bíp."
Hắn bấm nhận cuộc.
"Thần Quân," giọng Tiên Đế vang lên, chậm rãi, gần như đang nhấm nháp từng chữ, "ngươi có vẻ bận rộn quá. Mười ba cuộc gọi nhỡ — ta suýt tưởng ngươi đã định từ bỏ chức vị."
"Tôi đang tan ca." Giọng Nghiêm Tư Viễn khô khốc, không buồn che giấu sự mệt mỏi.
"Các người trên đó không có quy định giờ hành chính à? Sáng thứ Hai gọi mười bốn cuộc — ở dưới này gọi là quấy rối đấy."
Tiên Đế im lặng một giây — không phải vì bị xúc phạm, mà như thể đang nghiền ngẫm khái niệm "giờ hành chính" lần đầu tiên trong mấy nghìn năm tồn tại. Rồi hắn bỏ qua, như bỏ qua một con muỗi bay ngang tai.
"Có chuyện hệ trọng hơn lịch trực của ngươi. Luân hồi đang—"
Nghiêm Tư Viễn cắt ngang. Không chào. Không vòng vo.
"Ai đứng sau Đại Tai Họa?"
Đầu dây bên kia im lặng. Một giây. Hai giây. Ba giây. Không phải kiểu im lặng để suy nghĩ. Là kiểu im lặng của người đang quyết định xem có nên cho đối phương biết sự thật hay không — và thấy sự thật đó thú vị đến mức không nỡ nói thẳng. Rồi giọng Tiên Đế chậm rãi vang lên, từng chữ như những giọt nước đá rơi xuống mặt hồ:
"Chính ngươi đã ra lệnh xóa mọi hồ sơ về vụ đó, ba trăm năm trước. Chính tay ngươi ký Thiên điều phong ấn ký ức của chính mình. Ta chỉ làm theo lệnh — Thần Quân."
Lồng ngực Nghiêm Tư Viễn nghẹn lại.
Một cú đấm không nhìn thấy.
Hắn không nhớ. Không nhớ mình đã ra lệnh đó. Không nhớ mình đã ký Thiên điều đó.
Không nhớ bất kỳ điều gì về Đại Tai Họa — ngoại trừ những mảnh vỡ vừa trồi lên đêm qua.
Bàn tay giết Mạc Cửu trên cầu Vong Xuyên. Máu nàng nhuộm đỏ phiến đá. Ánh mắt nàng — không trách móc.
Nhưng đó là tất cả. Mọi thứ khác đều trống rỗng, như một thư viện bị đốt trụi chỉ còn lại một trang giấy cháy dở.
"Ngươi đang nhớ lại à?"
Giọng Tiên Đế có chút gì đó giữa tò mò và thích thú.
"Từng chút một, phải không? Mỗi lần ngươi cứu sống một người, Tơ Hồng Nguyền lại siết chặt một vòng — và một mảnh ký ức bị xóa đi. Nhưng đồng thời, Thuật Hoán Mệnh lại khiến ngươi... nhớ ra một điều khác. Một điều ngươi đã tự tay phong ấn." Hắn cười khẽ.
"Thú vị chứ? Ngươi vừa mất đi, vừa nhận lại. Như một bệnh nhân vừa được truyền máu vừa bị rút máu cùng lúc. Cơ thể ngươi có kịp thích nghi không, Thần Quân?"
"Tan ca rồi tôi sẽ gọi lại." Nghiêm Tư Viễn nói. "Nếu các người có nhu cầu thảo luận về việc tôi tự phong ấn ký ức của mình, vui lòng đặt lịch trước. Buổi chiều tôi rảnh lúc ba giờ."
Hắn cúp máy trước khi Tiên Đế kịp đáp.
Rồi quay sang màn hình camera — vừa bật lại. Trong phòng cách ly, Mạc Cửu không còn nằm trên giường. Nàng đứng trước gương. Tay phải giơ lên ngang mặt. Nhưng phản chiếu trong gương không phải bàn tay nàng. Mà là một bông hoa Bỉ Ngạn đang nở rộ từng cánh, đỏ đến mức như sắp rỉ máu. Những cánh hoa xếp thành vòng tròn, nhụy vươn ra như những sợi tơ đỏ thẫm — và ở giữa bông hoa, một con mắt đang mở ra. Con mắt của nàng. Nhìn thẳng vào ống kính camera. Môi nàng mấp máy, không thành tiếng:
"Em biết anh ở đó."
Điện thoại trong tay Nghiêm Tư Viễn suýt rơi. Màn hình camera rung lên một giây — nhiễu sóng. Rồi hình ảnh trở lại. Mạc Cửu từ từ hạ tay xuống. Phản chiếu trong gương trở về bình thường — bàn tay nàng, ngón tay thon dài, cổ tay quấn băng gạc trắng.
Nhưng trước khi quay đi, nàng dừng lại. Và mỉm cười — với ống kính camera.
Nụ cười của người vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ rất dài. Nụ cười của người đã nhớ ra tất cả. Mà không cần chờ ba giờ chiều để đặt lịch.
Nghiêm Tư Viễn nhắm mắt. Bàn tay đang rỉ máu của hắn vẫn nắm chặt.
Những cánh hoa Bỉ Ngạn trên mu bàn tay giờ đã lan đến cổ tay — và chúng không còn là hình xăm tĩnh lặng nữa.
Chúng đang cử động. Từng cánh hoa run nhẹ, như thể đang thở, như thể đang sống — như thể chúng vừa nhận ra rằng ba trăm năm chờ đợi sắp kết thúc.
Ngoài cửa sổ văn phòng, bầu trời Bắc Kinh buổi sáng vẫn xanh.
Nhưng ở phía chân trời, một vệt đỏ thẫm đang lan ra — chậm rãi, lặng lẽ, như máu loãng thấm vào giấy.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện