Chương 4/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
2:00 sáng. Đèn hành lang khu cách ly chớp tắt một nhịp.
Mạc Cửu nằm nghiêng trên giường bệnh, mắt nhắm, nhưng mí mắt giật liên hồi. Ngón tay nàng co quắp trên tấm ga trắng, móng tay cào vào vải thành những đường nhăn nhúm. Hơi thở gấp, đứt quãng, như thể có thứ gì đó đang đè lên lồng ngực nàng từ bên trong.
Đây không phải ngủ.
Đây là một cú rơi.
Nàng thấy mình đứng trên cầu đá cổ. Mặt cầu phủ rêu xanh đen, dưới chân là vực sâu hun hút, tiếng oan hồn gào thét vọng lên như gió rít qua khe đá. Vong Xuyên. Cây cầu bắc qua sông Quên, nơi người chết phải đi qua để vào luân hồi. Nàng biết tên nó, dù chưa từng nghe ai nói.
Trước mặt nàng, một nam nhân mặc bạch y đứng quay lưng. Vai rộng, tay cầm thanh kiếm dài. Máu từ mũi kiếm nhỏ xuống phiến đá, từng giọt, từng giọt, tanh nồng.
Nàng cúi xuống nhìn ngực mình. Một lỗ thủng. Máu đang phun ra từ đó.
"Lạ thật..." Giọng nàng trong mơ vang lên, không đau đớn, chỉ bối rối. "Sao tôi không thấy đau nhỉ?"
Nam nhân quay lại.
Khuôn mặt Nghiêm Tư Viễn. Nhưng ánh mắt không phải của bác sĩ trực đêm mệt mỏi, không phải của người đàn ông vừa buột miệng gọi tên nàng rồi rụt tay như bị bỏng. Ánh mắt này lạnh. Lạnh như băng ngàn năm chưa từng tan. Lạnh đến mức không khí xung quanh như đông cứng lại.
"Đừng nhớ ta."
Giọng hắn như sấm rền, nhưng môi không mấp máy. Từng chữ như đóng đinh vào không khí.
"Đừng tìm ta. Sống đời phàm nhân — đó là cách duy nhất nàng không chết."
Rồi mắt hắn ươn ướt.
Nước mắt rơi xuống mặt nàng. Nóng bỏng. Nóng hơn cả máu từ ngực nàng đang chảy.
"Anh..." Môi nàng mấp máy, nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Cầu Vong Xuyên rung chuyển. Những oan hồn dưới vực đồng loạt im bặt — rồi gào thét dữ dội hơn, như thể chúng vừa nhìn thấy thứ gì đó khủng khiếp hơn cả cái chết. Bàn tay nàng giơ lên, cố chạm vào mặt hắn —
— rồi nàng bừng tỉnh.
*
Mạc Cửu bật dậy trên giường bệnh, thở hn hển. Mồ hôi lạnh đẫm trán, tóc dính bết vào hai bên thái dương. Tay phải nàng run lên — cổ tay đang rỉ máu thật. Vết bớt hoa Bỉ Ngạn đã lan đến khuỷu tay, từng cánh hoa đỏ rực như than hồng, và từ kẽ những cánh hoa, máu tươi đang rỉ ra, chảy dọc cẳng tay, nhỏ xuống ga giường thành những đốm đỏ thẫm.
Nàng nhìn bàn tay đẫm máu của mình.
Nước mắt lăn xuống má. Không phải vì đau.
"Tại sao... tôi lại khóc khi nhìn thấy anh ta?" Nàng thì thầm, giọng khàn đặc, đứt quãng. "Tại sao tôi muốn chạy trốn... nhưng cũng muốn đến gần hơn?"
Ánh mắt nàng lia ra bàn cạnh giường. Chiếc cốc thủy tinh tối qua — giờ đã vỡ thành từng mảnh trên mặt bàn. Chắc lúc nàng trằn trọc trong mơ, tay đã quơ trúng. Mảnh vỡ sắc lẻm, phản chiếu ánh đèn hành lang màu vàng nhạt.
Nàng với tay, nhặt một mảnh.
Đầu ngón tay chạm vào cạnh thủy tinh sắc. Máu từ vết bớt chảy dọc xuống mảnh vỡ, nhuộm đỏ lớp kính trong suốt. Nàng áp mảnh thủy tinh vào cổ tay — nơi vết bớt đang lan ra như lửa cháy.
"Nếu em chết một lần nữa..." Giọng nàng run run, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo đến kỳ lạ. "Có lẽ em sẽ nhớ ra cách cứu anh."
*
Cùng khoảnh khắc đó, ở phòng trực khoa Ngoại.
Nghiêm Tư Viễn đứng bên cửa sổ, cốc cà phê nguội trên tay. Hắn không uống — chỉ đứng đó, nhìn ra bầu trời đêm Bắc Kinh. Vệt đỏ ở chân trời sáng nay đã biến mất, nhưng hắn biết nó chưa tan. Nó chỉ đang ẩn đi.
Những cánh hoa Bỉ Ngạn trên mu bàn tay hắn vẫn đang cử động. Từng cánh run nhẹ, như nhịp tim, như hơi thở — như thể chúng là một sinh mệnh riêng biệt đang ký sinh trên da thịt hắn.
Rồi đột ngột —
Cốc cà phê rơi khỏi tay hắn. Vỡ tan dưới sàn.
Tay trái hắn ôm lấy ngực. Lồng ngực nghẹn ứ — như có một bàn tay vô hình thọc vào trong, bóp chặt lấy trái tim, siết từng nhịp. Đau không thở nổi. Đau đến mức đầu gối khuỵu xuống.
Mạc Cửu.
Hắn không biết tại sao mình biết — nhưng hắn biết. Nàng đang nghĩ đến cái chết. Nàng đang muốn chết. Và cái chết của nàng, dù chỉ trong ý nghĩ, cũng đủ để xé toạc lồng ngực hắn từ khoảng cách ba tầng lầu.
Hắn lao ra khỏi phòng trực. Hành lang dài hun hút, đèn chớp tắt liên hồi. Giày đạp lên sàn linoleum phát ra tiếng rít gấp gáp. Cầu thang — hắn không chờ thang máy. Chân bước ba bậc một, áo blouse trắng bay phần phật sau lưng.
Cửa phòng cách ly bật tung.
*
Mạc Cửu ngồi bó gối trên giường. Mảnh thủy tinh vẫn trong tay, nhưng chưa kịp cứa sâu — chỉ mới rạch một đường nông trên da, máu rỉ ra thành vệt dài. Mắt nàng đỏ hoe, ướt đẫm, nhưng không còn hoang mang nữa. Có một thứ gì đó trong ánh mắt ấy — một tia sáng kỳ lạ, như thể nàng vừa tìm thấy một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh vỡ nát của chính mình.
Nàng ngước lên khi cửa bật mở.
Nghiêm Tư Viễn đứng ở ngưỡng cửa, thở hổn hển. Áo blouse nhăn nhúm, tóc rối, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ — và một thứ khác, sâu hơn, giống như hoảng loạn bị kìm nén đến cực hạn.
"Bác sĩ..." Giọng nàng thì thầm, nhưng rành rọt từng chữ. "Tôi vừa mơ thấy anh giết tôi."
Hắn đứng im.
"Trên một cây cầu. Anh mặc đồ trắng." Nàng giơ cổ tay đẫm máu về phía hắn. Những giọt máu từ vết rạch nông vẫn đang chảy, hòa lẫn với máu từ vết bớt đã lan đến khuỷu tay. "Đây không phải mơ, đúng không?"
Đồng tử hắn co rút.
Một phần nghìn giây — nhưng nàng nhìn thấy. Nàng nhìn thấy bàn tay hắn trong túi áo blouse siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn thấy yết hầu hắn di chuyển — một cái nuốt khan đầy khó khăn.
"Đó chỉ là mơ." Giọng hắn đều đều, chuyên nghiệp, như thể đang đọc bệnh án. "Để tôi gọi y tá băng bó."
Rồi hắn quay đi.
Nhanh. Quá nhanh. Như thể ở lại thêm một giây thôi, thứ gì đó trong hắn sẽ vỡ tan.
*
Hành lang. Trạm y tá.
Nghiêm Tư Viễn bước ngang quầy, tay phải vung ra — không phải để lấy hồ sơ, không phải để bấm nút gọi. Đầu ngón tay hắn siết vào mặt đá cẩm thạch của quầy lễ tân.
"Bác sĩ Nghiêm...?" Y tá trực đêm — Lưu Văn Văn — ngước lên, mắt mở to.
Rắc.
Một đường nứt chạy dọc mặt đá. Rồi hai đường. Rồi như mạng nhện, những vết nứt lan ra từ điểm ngón tay hắn chạm vào. Mảnh đá vụn rơi lả tả xuống sàn.
"Bác sĩ Nghiêm!" Lưu Văn Văn đứng bật dậy, há hốc miệng. Cô nhìn mặt đá cẩm thạch dày gần ba phân — thứ đá có thể chịu được va đập mạnh — giờ đây nứt toác như bị búa tạ đập vào.
Hắn không quay lại. Không giải thích. Chỉ rút tay về, những ngón tay vẫn run lên — và tiếp tục bước. Lưng thẳng, bước chân đều, như thể chưa có gì xảy ra.
Nhưng Lưu Văn Văn nhìn thấy. Trên mặt đá cẩm thạch, nơi đầu ngón tay hắn vừa chạm vào, có một vết lõm sâu hoắm — và xung quanh vết lõm, đá bị nung chảy thành màu đen, như thể vừa bị một luồng nhiệt khủng khiếp thiêu đốt trong tích tắc.
Cô run rẩy cúi xuống nhặt một mảnh vụn. Đầu ngón tay vừa chạm vào — mảnh đá vỡ tan thành bột mịn.
*
Ngoài cửa sổ phòng cách ly, nơi Mạc Cửu vẫn ngồi bó gối trên giường, bầu trời đêm Bắc Kinh đột ngột chuyển sang màu đỏ.
Không phải đỏ của hoàng hôn. Không phải đỏ của đèn neon thành phố phản chiếu mây. Màu đỏ này giống máu pha loãng — thứ ánh sáng quái dị từng xuất hiện trong phòng cấp cứu đêm đầu tiên nàng tỉnh dậy.
Ba giây.
Rồi trở lại bình thường. Trời lại đen, sao lại sáng, trăng lưỡi liềm vẫn treo nghiêng nơi chân trời.
Nhưng trong ba giây đó, khắp Bệnh viện số 1 Bắc Kinh — từ khoa Ung Bướu tầng ba đến phòng Hồi Sức Cấp Cứu tầng một, từ những bệnh nhân đang ngủ say đến những người đang hôn mê sâu — tất cả đồng loạt mở mắt.
Bà lão 82 tuổi ở phòng 307, hôn mê ba tháng sau tai biến, bật dậy như chiếc lò xo. Cậu bé 9 tuổi vừa phẫu thuật tim, đang thở oxy, đột ngột ngồi thẳng dậy, mắt mở trừng trừng. Người đàn ông trung niên ở phòng chờ cấp cứu, vừa được chẩn đoán nhồi máu cơ tim, ngừng rên la — và mở mắt.
Và họ cùng thì thầm.
Không phải giọng của họ. Âm sắc trầm, đều, như một dàn hợp xướng từ dưới lòng đất vọng lên. Từng chữ rành rọt, đồng thanh, chính xác đến từng mili giây:
"Bông hoa thứ hai sắp nở."
Rồi tất cả đồng loạt nhắm mắt. Ngả đầu xuống gối. Trở lại trạng thái ban đầu — như thể chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng trên môi mỗi người, một nụ cười mỉm vừa kịp hình thành — rồi tan biến.
Ở trạm y tá, Lưu Văn Văn vừa nghe thấy tiếng thì thầm đồng thanh vọng ra từ mọi phòng bệnh. Cô đứng chết trân, tay vẫn cầm mảnh đá vụn — giờ đã thành bột mịn trong lòng bàn tay. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Cô quay đầu nhìn về phía hành lang, nơi bóng Nghiêm Tư Viễn vừa khuất sau khúc cua.
Hắn vẫn không quay lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện