Chương 5/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
Ba ngày trước, sau khi toàn bộ bệnh nhân trong viện đồng loạt mở mắt thì thầm rồi nhắm lại như chưa từng có gì xảy ra, ban giám đốc đã mời một chuyên gia tâm lý đến trấn an. Bà ta nói về “ảo giác tập thể do căng thẳng”. Không ai tin. Mấy y tá trẻ còn lén đặt tên cho hiện tượng ấy là “đêm hợp xướng”. Nhưng từ hôm đó, cứ đến ca đêm là lại có người xin nghỉ.
Lưu Văn Văn đứng ở trạm y tá, tập hồ sơ dày cộp trên tay không nhẹ đi chút nào. Mười hai cái tên. Người trẻ nhất mười chín — nữ sinh vừa đỗ đại học. Người già nhất bảy mươi hai — ông lão bán bánh bao trước cổng trường tiểu học. Cả hai chết cách nhau ba ngày, cách bệnh viện mười ba cây số, nhưng cùng một kiểu: tim ngừng đập, khóe miệng mỉm cười, đồng tử phản chiếu hình hoa. Cô đặt tập hồ sơ xuống, liếc về phía phòng trực khoa Ngoại.
Nghiêm Tư Viễn đứng bên cửa sổ, ánh nắng hai giờ chiều phả thẳng vào mặt. Đồng tử hắn không co lại — như thể cơ thể đã quên mất phản xạ của người sống. Lồng ngực vẫn còn vết hằn của Tơ Hồng Nguyền. Ba ngày qua, mỗi khi Mạc Cửu cách hắn dưới hai mươi mét, sợi tơ lại siết thêm một vòng. Giờ nó đã ăn đến xương sườn thứ tư.
Hắn biết rõ con số mười hai. Từng cái tên, tuổi, nghề nghiệp. Và biết họ chết thay cho ai. Cũng biết chính mình đang đếm ngược.
Một cô y tá thực tập rụt rè ghé tai Lưu Văn Văn: “Chị Văn Văn, em nghe nói bác sĩ Nghiêm đẹp trai mà như ôn thần ấy nhỉ? Đi đến đâu là sét đánh đến đấy…”
Lưu Văn Văn chưa kịp đáp thì sét đánh thật.
Không có mây. Không có sấm dự báo. Một tia sáng trắng xé toạc bầu trời nắng chang chang, đánh thẳng vào cột thu lôi bệnh viện. Tiếng nổ xé toạc không khí. Toàn bộ đèn điện vụt tắt. Máy thở trong phòng cấp cứu ngừng kêu. Màn hình theo dõi nhịp tim tối đen. Hành lang chìm vào im lặng — thứ im lặng chỉ kéo dài ba giây, nhưng đủ để người ta nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Khi đèn bật trở lại, trên bàn làm việc của Nghiêm Tư Viễn xuất hiện một cuộn giấy vàng. Không ai thấy nó từ đâu đến. Nó chỉ… ở đó. Như thể vẫn luôn ở đó, chỉ là vừa chọn khoảnh khắc này để hiện hình. Cuộn giấy còn nóng rực, mép viền ánh lên thứ ánh sáng trắng nhức mắt — dấu ấn của Thiên điều không thể giả mạo.
Nghiêm Tư Viễn cầm lên. Ngón tay chạm vào giấy — đồng tử co rút.
Bảy ngày. Mạc Cửu phải trở về cõi chết. Hoặc Tam giới sụp đổ.
Mười một chữ Thiên văn, thứ chữ chỉ Thần Quân từng giữ chức mới đọc được. Nét cuối cùng của chữ “đổ” vẫn còn đang cháy — ánh lửa li ti chạy dọc theo nét bút, rồi tắt ngấm khi hắn đọc xong.
Hắn đứng im. Một góc trong tâm trí vụt qua ý nghĩ kỳ quặc: Bảy ngày. Nhanh hơn deadline luận án hồi đại học. Môi hắn giật giật — không phải cười, chỉ là một nếp nhăn mệt mỏi. Đời thần tiên mà, đến hạn nộp bài cũng bị dí như sinh viên năm cuối.
Rồi những mảnh ký ức vỡ vụn từ ba trăm năm trước ập tới. Hắn từng đứng trên cầu Vong Xuyên, chính tay viết Thiên điều phong ấn này. Lúc đó, hắn tin rằng chỉ cần xóa sạch mọi dấu vết của nàng, Thiên Đạo sẽ không sụp đổ, nàng sẽ được yên. Giờ thì chính tờ giấy ấy quay về ra lệnh cho hắn tự tay kết liễu nàng lần nữa.
Mỉa mai thật.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cột thu lôi vừa bị sét đánh vẫn còn bốc khói. Ba trăm năm làm Thần Quân, chưa từng có ai dám gửi Thiên điều theo cách này — vừa gấp vừa thô bạo, như thể Thiên giới đã mất hết kiên nhẫn. Hay là Tiên Đế muốn nhắc cho hắn nhớ: ngươi từng là thần, và thần thì không được phép yêu.
Bàn tay hắn từ từ siết lại. Cuộn giấy vàng vỡ vụn thành tro — nhưng tro không rơi, mà tan ngay trong không khí, như chưa từng tồn tại. Hơi nóng phả vào lòng bàn tay, bỏng rát, nhưng hắn không buông.
Nếu có app hủy đơn hàng từ Thiên giới, hắn nghĩ, tôi đã xóa tài khoản từ lâu.
Nhưng không có app. Không có đường lui. Chỉ có bảy ngày.
Dưới sân bệnh viện, Mạc Cửu bước ra khỏi cửa thang máy. Lần đầu tiên sau bốn ngày bị cách ly, nàng được phép ra ngoài — nhưng chỉ trong khuôn viên, và phải có camera theo dõi. Nàng mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, cổ tay phải quấn băng trắng. Dưới lớp băng, vết bớt đã lan đến cẳng tay, những cánh hoa Bỉ Ngạn giờ kéo dài từ cổ tay đến khuỷu, đỏ rực như những đường gân máu.
Ánh nắng chiếu vào mặt nàng. Nàng nheo mắt — ba ngày trong phòng kín khiến mắt chưa quen với ánh sáng tự nhiên.
Dưới gốc ngân hạnh giữa sân, một cô bé ngồi trên xe lăn. Khoảng bảy tuổi. Đầu đội mũ len hồng — nhưng dưới vành mũ, không còn sợi tóc nào. Mặt nhợt nhạt, môi khô nứt, nhưng đôi mắt vẫn long lanh như hai giọt mực đen. Trên tay cô bé cầm một bông hoa giấy — thứ hoa gấp bằng giấy ăn, mép đã nhàu.
Mạc Cửu dừng bước.
Cô bé ngước lên, nhìn nàng. Rồi cười.
“Chị ơi, tay chị đẹp quá.”
Mạc Cửu nhìn xuống cổ tay mình. Lớp băng đã lỏng, để lộ một phần vết bớt — những cánh hoa đỏ cuộn xoáy như đang nở ra từ chính da thịt nàng. Nàng vội kéo tay áo xuống.
“Đừng giấu,” cô bé nói, giọng trong trẻo đến lạ. “Cháu thấy đẹp mà. Như hoa thật ấy.” Cô bé chỉ vào bông hoa giấy trên tay mình: “Cháu cũng có hoa nè. Nhưng là hoa giả. Mẹ cháu nói hoa thật thì khó tìm lắm.”
Mạc Cửu khuỵu gối xuống ngang tầm mắt cô bé. “Em tên gì?”
“Tiểu Vũ.” Cô bé nghiêng đầu. “Chị tên gì?”
“Mạc Cửu.”
“Mạc… Cửu…” Tiểu Vũ nhắc lại, rồi cười. “Tên chị lạ quá. Như tên công chúa ấy.”
Mạc Cửu không đáp. Nàng nhìn bàn tay nhỏ xíu của cô bé — những ngón tay gầy guộc, da xanh trong suốt, móng tay tím tái vì thiếu oxy. Trên mu bàn tay cắm một cây kim truyền dịch được dán cố định bằng băng keo y tế.
“Cháu bị gì thế?”
“Ung thư phổi.” Tiểu Vũ đáp, giọng bình thản như đang kể chuyện bài tập về nhà. “Bác sĩ nói giai đoạn cuối rồi. Nhưng cháu không sợ đâu. Mẹ cháu nói nếu ngoan thì sẽ được lên Thiên đường.”
Nàng nhìn cô bé. Lồng ngực thắt lại. Cô bé này sắp chết. Và nó biết.
“Chị ơi…” Tiểu Vũ chìa bàn tay ra. “Tay chị đẹp quá. Cho cháu nắm một cái được không?”
Mạc Cửu do dự. Nhưng rồi nàng cúi xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu.
Khoảnh khắc hai lòng bàn tay chạm nhau, linh lực từ cổ tay nàng bùng lên như lửa. Mạc Cửu giật mình, định rụt tay — nhưng không kịp. Dòng linh lực đã truyền thẳng vào cơ thể cô bé, chạy dọc theo những mạch máu mảnh như sợi chỉ.
Tiểu Vũ ho sặc sụa — một tràng ho dữ dội, toàn thân co giật, hai tay ôm lấy ngực.
“Tiểu Vũ!” Mạc Cửu hốt hoảng.
Nhưng rồi cơn ho ngừng. Cô bé ngước lên. Mặt đã có chút sắc hồng. Nhịp thở đều hơn. Và trong khoảnh khắc, nàng thấy — bằng cách nào đó, nàng thấy — khối u trong phổi cô bé đã teo đi một nửa.
Tiểu Vũ chớp mắt. Rồi nói, giọng ngạc nhiên: “Chị ơi… lúc chị nắm tay em, em thấy một cánh đồng hoa thật đẹp.”
Mạc Cửu nín thở.
“Nhưng có một bông đang khóc…” Tiểu Vũ nghiêng đầu, mắt long lanh. “Nó nói chị đừng chết nữa.”
Ba tầng lầu phía trên, hành lang khoa Hồi sức cấp cứu vang lên tiếng thét.
Chu Vũ Đồng, 24 tuổi, vừa tan ca. Cô bước ra khỏi phòng thay đồ, túi xách đeo một bên vai, điện thoại áp vào tai — đang gọi cho mẹ để báo tối nay sẽ về nhà ăn cơm.
“Con vừa xong ca trực mẹ ạ. Mệt lắm. Tối nay làm món sườn xào chua ngọt nh—”
Cô ngừng. Điện thoại tuột khỏi tay, rơi xuống sàn, màn hình vẫn sáng. Chu Vũ Đồng từ từ gục xuống — như đang quỳ lạy một thứ vô hình. Rồi đổ người sang một bên, nằm ngửa trên hành lang. Tim ngừng đập. Mắt mở trừng trừng. Khóe miệng — một nụ cười mỉm vừa kịp hình thành.
Tiếng thét của một y tá khác cắt ngang không khí. Giày chạy lộp cộp. Còi cấp cứu hú vang. Lưu Văn Văn là một trong những người đầu tiên có mặt. Cô quỳ xuống bên cạnh Chu Vũ Đồng, cố ấn ngực cấp cứu, nhưng đôi tay run lên khi nhìn thấy đồng tử nạn nhân — trong đó, hình hoa Bỉ Ngạn phản chiếu rõ mồn một, không thể nhầm lẫn. Giống hệt mười hai người trước. Giống hệt vết bớt trên tay cô gái ở phòng cách ly.
Lưu Văn Văn buông tay. Cô không nói gì, chỉ đứng dậy, lùi lại hai bước. Mọi người xung quanh vẫn đang cấp cứu, nhưng cô biết — Chu Vũ Đồng đã chết. Và nụ cười kia không phải của cô ấy.
Một bác sĩ già lắc đầu, ra hiệu ngừng cấp cứu. Người ta phủ tấm vải trắng lên thi thể, nhưng không phủ kín mặt. Đôi mắt mở trừng trừng ấy vẫn nhìn lên trần nhà, như đang nhìn một thứ gì đó ở rất xa.
Nghiêm Tư Viễn lao ra khỏi phòng trực. Hắn không chờ thang máy. Chạy thẳng xuống cầu thang bộ, mỗi bước chân để lại một vết nứt trên bậc đá — linh lực rò rỉ không kiểm soát được. Hắn lao qua cửa kính, chạy thẳng ra sân.
Và thấy Mạc Cửu đang quỳ cạnh xe lăn của Tiểu Vũ, tay vừa rụt khỏi tay cô bé.
“Đừng chạm vào ai hết!”
Giọng hắn vang lên như sấm.
Mạc Cửu giật bắn. Ngước lên nhìn hắn — mắt ngấn nước. Toàn bộ bệnh nhân trong sân quay lại. Y tá trực đứng chết trân. Tiểu Vũ sợ hãi nắm chặt bông hoa giấy trong tay.
Nghiêm Tư Viễn bước tới, tay trong túi áo blouse siết chặt đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay. Máu thấm ướt lớp vải trắng, nhưng không ai thấy.
Mạc Cửu nhìn xuống bàn tay mình, giọng run rẩy: “Tôi… tôi xin lỗi…” Nàng liếc lên tòa nhà bệnh viện, nơi tiếng còi cấp cứu vẫn đang hú. “Tôi có phải là quái vật không, bác sĩ?”
Hắn không đáp ngay. Đồng tử hắn co rút. Rồi hắn nói, giọng khàn đặc, như thể vừa nuốt phải thủy tinh: “Không phải. Cô là kiếp nạn của tôi.”
Mạc Cửu chớp mắt. Một giọt nước mắt rơi xuống. Nàng không hiểu — nhưng trái tim nàng biết.
Đêm đó, 23:47.
Mạc Cửu đứng trên lan can tầng bốn. Gió lạnh thổi bay tóc nàng. Áo bệnh nhân phần phật trong gió đêm, để lộ cẳng tay đầy những cánh hoa đỏ giờ đã lan gần đến vai. Nàng không mặc thêm áo khoác. Không cần.
Nàng nhìn xuống sân bệnh viện. Dưới kia, ngân hạnh vẫn đứng im lìm trong bóng tối. Chiếc xe lăn của Tiểu Vũ đã được đẩy vào trong từ lâu. Bệnh viện đã yên ắng trở lại — nhưng nàng biết, sáng mai sẽ có thêm người chết. Có thể là một y tá khác. Có thể là một bác sĩ. Có thể là ai đó ngoài kia, cách bệnh viện mười cây số, vừa lên xe buýt, vừa nhận điện thoại từ người yêu.
Và họ sẽ chết. Vì nàng.
“Nếu tôi chết, sẽ không còn ai phải chết thay nữa.”
Nàng thì thầm câu đó — không phải với ai, chỉ là nói với gió. Rồi buông tay.
Cơ thể rơi tự do. Gió rít lên bên tai. Bốn tầng lầu vụt qua trước mắt — cửa sổ phòng bệnh, đèn hành lang, bóng cây ngân hạnh đang lao tới gần.
Nhưng ngay khi cách mặt đất ba mét, cổ tay nàng bùng sáng. Một vòng tròn đỏ — đỏ như máu tươi — bắn ra từ vết bớt hoa Bỉ Ngạn. Những cánh hoa nở bung trong không khí, đan vào nhau thành một tấm khiên khổng lồ, mềm mại như lụa nhưng rắn chắc như thép. Tấm khiên đỡ lấy nàng giữa không trung.
Mạc Cửu lơ lửng trên không, tóc xõa ra như tảo biển, mắt mở to vì kinh ngạc.
Và từ trong ánh sáng đỏ, một giọng nói vang lên. Trầm. Buồn. Như tiếng chuông chùa vọng từ ngàn năm trước.
“Chưa đến lúc.”
Tấm khiên từ từ hạ xuống, đặt nàng nằm ngửa trên bãi cỏ dưới gốc ngân hạnh. Những cánh hoa ánh sáng vẫn xoay tròn xung quanh, rồi từng cánh, từng cánh rút trở lại vào vết bớt trên tay nàng.
Giọng nói lại vang lên, lần này rõ hơn:
“Ngươi còn một lời hứa chưa giữ.”
Mạc Cửu nằm trên cỏ, thở hổn hển. Nước mắt chảy ngược vào tóc.
“Ai…?”
Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua tán ngân hạnh — và trên cành cây cao nhất, một bông hoa Bỉ Ngạn trắng vừa hé nở dưới ánh trăng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện