Chương 6/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
Cánh hoa ánh sáng cuối cùng rút vào vết bớt trên cổ tay Mạc Cửu. Nàng vẫn nằm trên bãi cỏ, tóc xõa ra như tảo biển, mắt mở to nhìn bầu trời đêm đã chuyển sang màu đỏ như máu loãng.
Ba giờ trôi qua.
Nàng không biết mình đã đứng dậy bằng cách nào. Chỉ biết khi tỉnh táo trở lại, nàng đã đứng trong thang máy bệnh viện, ngón tay run run bấm nút tầng thượng.
Cửa thang máy mở ra.
Gió đêm thốc vào mặt nàng, lạnh buốt. Và ở phía bên kia sân thượng, dưới bầu trời đỏ quạch, Nghiêm Tư Viễn đứng quay lưng về phía nàng.
Hắn đang nhìn thứ gì đó trong tay.
Một lọ thủy tinh đen tuyền.
Chất lỏng bên trong sánh đặc, đen hơn cả bóng đêm, cuộn trào chậm rãi như một sinh vật đang thở.
Mạc Cửu bước tới một bước — rồi khựng lại.
Vì nàng nhìn thấy vai hắn run lên.
Nghiêm Tư Viễn, kẻ chưa từng để lộ một giọt cảm xúc nào trước bất kỳ ai trong suốt những ngày qua, giờ đây đang đứng một mình trên tầng thượng, hai vai run lên từng hồi — không thành tiếng.
Hắn đang khóc.
Hay đúng hơn, hắn đang cố không khóc.
“Lần này nếu giết nàng…” Giọng hắn khàn đục, thì thầm như tự nói với chính mình, “sẽ không còn tái sinh.”
Ngón tay hắn siết chặt lọ thủy tinh đến trắng bệch.
Trong đầu hắn, hình ảnh ba trăm năm trước lại trồi lên. Thanh kiếm trong tay hắn run rẩy. Máu từ ngực nàng phun ra, nóng bỏng, nhuộm đỏ phiến đá Vong Xuyên. Và ánh mắt nàng — không hề trách móc. Chỉ buồn. Buồn như thể nàng biết trước tất cả, như thể nàng chấp nhận tất cả, như thể nàng muốn nói: “Thiếp biết chàng không còn lựa chọn nào khác.”
Hắn đã giết nàng một lần.
Và giờ đây, ba trăm năm sau, hắn lại được yêu cầu làm điều tương tự.
“Thần Quân.”
Một giọng nói vang lên sau lưng hắn. Không phải Mạc Cửu.
Nghiêm Tư Viễn không quay lại.
“Minh Vương.”
Một bóng đen mờ ảo trườn ra từ khe cửa thang máy, chập chờn như khói. Không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một mảng tối đặc quánh đang chầm chậm tiến về phía hắn.
“Ngươi đến để thúc giục?” Giọng Nghiêm Tư Viễn bình thản đến rợn người.
Bóng đen dừng lại. Rồi từ trong mảng tối, một giọng nói vang lên — như gió thổi qua khe cửa, như tiếng rên của những linh hồn bị lãng quên.
“Thần Quân, ba trăm năm trước, chính Tiên Đế đã kích hoạt Đại Tai Họa.”
Nghiêm Tư Viễn thở ra một hơi. Không ngạc nhiên. Chỉ mệt mỏi.
“Lời nguyền Quên Nhau cũng do hắn ngầm thêm vào.” Minh Vương tiếp tục, giọng đều đều không cảm xúc, “Không có trong mệnh cách của hai người. Hắn sợ ngài nhớ ra sự thật — rằng chính hắn đã biến anh trai ngài thành Thiên Đạo.”
Nghiêm Tư Viễn từ từ quay lại, nhưng không nhìn bóng đen. Hắn nhìn xuyên qua nó, nhìn vào khoảng tối sau lưng, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó xa hơn rất nhiều.
“Biết rồi.”
Hai từ ngắn ngủi. Rồi hắn rút điện thoại ra, bấm gọi về nhà.
Không ai bắt máy.
Minh Vương tan biến như chưa từng xuất hiện.
Nghiêm Tư Viễn cúp máy, thở ra một hơi dài. Rồi hắn mở nắp lọ Đoạn Hồn Thủy. Mùi tanh nồng của máu ba trăm năm xộc lên, quen thuộc đến nhói lòng.
“Nếu lời nguyền là quên nhau…” Hắn nhìn chất lỏng đặc quánh bên trong, cười nhạt. “Vậy thì để ta quên trước.”
Hắn đưa lọ thủy tinh lên môi.
Nhưng ngay khoảnh khắc chất lỏng chạm vào môi hắn, một bàn tay từ phía sau giật phắt lọ thủy tinh.
Nghiêm Tư Viễn quay phắt lại.
Mạc Cửu đứng đó, thở hổn hển, mắt đỏ hoe. Tóc nàng rối bù vì gió đêm, quần áo vẫn còn vương bụi cỏ từ cú ngã vừa sống sót. Nhưng ánh mắt nàng — ánh mắt đó không còn là của cô gái mất trí nhớ hỏi “chúng ta từng quen nhau sao” nữa.
Là ánh mắt của ba trăm năm trước.
Nàng nhớ hết rồi.
“Anh điên rồi sao?!” Nàng quát lên, giọng khàn đặc, gần như gào. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng nàng không thèm lau. “Em vừa nhớ ra tất cả — và em sẽ không để anh chọn cách dễ dàng đó!”
Tay nàng run lên. Lọ Đoạn Hồn Thủy suýt rơi xuống đất.
Nghiêm Tư Viễn nhìn nàng, đồng tử hắn co rút trong một phần nghìn giây — không phải vì bất ngờ, mà vì đau.
“Tư Viễn.”
Lần đầu tiên nàng không gọi “bác sĩ”. Không hỏi “chúng ta từng quen nhau sao”. Nàng gọi thẳng tên hắn, bằng giọng của người đã yêu hắn suốt ba trăm năm, đã chết dưới tay hắn một lần, và vừa sống lại để yêu hắn thêm một lần nữa.
“Tư Viễn, lần này em sẽ không chết.” Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, nắm chặt lọ Đoạn Hồn Thủy trong tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch. “Và cũng sẽ không để anh chết.”
Nghiêm Tư Viễn không đáp.
Hắn chỉ nhìn nàng — nhìn thật lâu, như thể muốn khắc gương mặt nàng vào trong từng thớ thịt, như thể sợ rằng chỉ cần chớp mắt thôi, nàng sẽ tan biến như ba trăm năm trước.
Rồi hắn đưa tay ra, định lấy lại lọ Đoạn Hồn Thủy.
Nhưng khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào bàn tay nàng…
Vết bớt hoa Bỉ Ngạn trên cổ tay nàng bùng sáng rực rỡ như mặt trời.
Cả hai đồng thời cảm thấy lồng ngực bị xé toạc từ bên trong. Như thể có một bàn tay vô hình thọc vào ngực họ, bóp chặt trái tim, rồi giật ngược ra ngoài.
Mạc Cửu gục xuống, tay ôm lấy ngực trái, máu từ vết bớt bắn ra thành những tia nhỏ li ti.
Nghiêm Tư Viễn lảo đảo lùi lại ba bước. Môi hắn mấp máy, nhưng không thành tiếng.
Rồi từ phía xa, một tiếng nổ vang lên.
Trầm. Đục. Như tiếng đất trời bị xé toạc.
Cả hai cùng quay đầu về hướng Tây Đan. Và nhìn thấy.
Một cột khói đen khổng lồ bốc lên từ mặt đất, cao hàng trăm mét, cuồn cuộn như một con rồng đen đang trườn lên bầu trời đỏ thẫm. Ánh lửa bùng lên phía dưới, nhuộm đỏ cả một góc thành phố.
Tòa chung cư mười hai tầng.
Vừa sụp đổ.
Ngay khoảnh khắc họ chạm vào nhau.
Mạc Cửu nhìn cột khói đen, môi nàng run lên. “Không… không thể nào…”
Nàng cúi xuống nhìn bàn tay mình. Những cánh hoa Bỉ Ngạn giờ đã lan từ cổ tay lên đến khuỷu tay, rồi lan tiếp lên bắp tay, từng cánh từng cánh nở rộ như những vết bỏng, đỏ rực như lửa, như máu tươi.
“Chúng ta…” Giọng nàng khản đặc. “Chỉ cần chạm vào nhau… là sẽ giết người vô tội sao?”
Nghiêm Tư Viễn không đáp.
Hắn lùi lại một bước.
Bước lùi đầu tiên kể từ khi hắn gặp lại nàng.
Và trong đầu cả hai, một giọng nói vang lên. Chậm rãi. Thích thú. Như một kẻ đang thưởng thức vở kịch hay nhất trần đời.
“Thì ra các ngươi vẫn chọn chạm vào nhau.”
Mạc Cửu run bắn. Nàng nhận ra giọng nói đó — giọng của Tiên Đế, kẻ đã ngầm thêm lời nguyền vào mệnh cách của họ.
“Tốt lắm.” Tiên Đế cười khẽ, giọng ngân dài như đang nhấm nháp từng con chữ. “Mỗi lần hai ngươi chạm vào nhau, một phần thành phố này sẽ sụp đổ. Tiếp tục đi — ta rất tò mò xem tình yêu của các ngươi có thể giết bao nhiêu người trước khi các ngươi tự giết nhau.”
Tiếng cười của hắn vang vọng trong đầu họ, rồi tắt ngấm.
Chỉ còn lại tiếng gió.
Và tiếng còi xe cấp cứu từ phía xa vọng lại, hú từng hồi thảm thiết.
Mạc Cửu nhìn bàn tay mình — những cánh hoa Bỉ Ngạn giờ đã lan đến vai, từng cánh đỏ rực như lửa, như những con mắt đang nhìn nàng chằm chằm. Nàng siết chặt lọ Đoạn Hồn Thủy trong tay, rồi từ từ ngước lên nhìn Nghiêm Tư Viễn.
“Chúng ta… không được chạm vào nhau nữa sao?”
Hắn không đáp.
Nhưng hắn lùi lại thêm một bước nữa.
Bước lùi thứ hai.
Khoảng cách giữa họ giờ là ba mét — quá đủ để không chạm vào nhau. Và cũng quá xa để cứu nhau.
Mạc Cửu nhìn khoảng cách đó, nước mắt lại lăn dài. Nhưng lần này nàng không gào lên, không chất vấn. Nàng chỉ đứng đó, tay nắm chặt lọ Đoạn Hồn Thủy — thứ có thể xóa sổ nàng vĩnh viễn khỏi Tam giới — và nhìn hắn bằng ánh mắt của ba trăm năm trước.
Buồn. Nhưng không trách móc.
Nghiêm Tư Viễn quay đi, bước về phía cửa thang máy. Nhưng khi đi ngang qua nàng, hắn dừng lại một nhịp.
“Đừng uống nó.” Giọng hắn trầm và khô khốc. “Chưa đến lúc.”
Rồi hắn bước tiếp, không quay đầu lại.
Cửa thang máy đóng lại.
Mạc Cửu đứng một mình trên sân thượng, dưới bầu trời đỏ như máu loãng. Trong tay nàng, chất lỏng trong lọ Đoạn Hồn Thủy vẫn cuộn trào chậm rãi — như một lời mời gọi.
Nàng nhìn nó thật lâu. Rồi nhìn xuống bàn tay mình, nơi những cánh hoa Bỉ Ngạn vẫn đang tiếp tục lan rộng, từng cánh từng cánh nở ra như những vết bỏng.
“Chưa đến lúc.” Nàng thì thầm, nhái lại giọng nói cổ xưa đã cứu nàng dưới gốc ngân hạnh. Rồi nàng siết chặt lọ Đoạn Hồn Thủy, giấu vào trong áo.
Từ phía xa, tiếng còi cứu hỏa vẫn hú từng hồi.
Và trong bóng tối sau cánh cửa thang máy đã đóng, Nghiêm Tư Viễn đứng im, đầu ngón tay siết vào tường bê tông đến mức gạch vỡ vụn dưới lực bóp. Máu từ lòng bàn tay hắn rỉ ra, thấm vào những vết nứt. Nhưng hắn không rời mắt khỏi cánh cửa đã đóng — như thể chỉ cần nhìn đủ lâu, hắn sẽ có thể nhìn xuyên qua nó, nhìn thấy nàng.
Nhưng hắn không dám mở cửa.
Vì hắn biết — nếu mở cửa, hắn sẽ không thể không chạm vào nàng.
Và nếu chạm vào nàng thêm một lần nữa…
Hắn nhìn xuống bàn tay đẫm máu của mình, nơi những cánh hoa Bỉ Ngạn li ti đã ăn sâu vào da thịt từ lần chạm đầu tiên.
Rồi hắn gục đầu vào tường, hai vai run lên.
Không thành tiếng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện