Chương 7/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
Bà Nghiêm nắm lấy cổ tay Nghiêm Tư Viễn khi hắn định bật dậy, giọng sắc như dao: “Ngồi xuống. Nàng chưa chết đâu. Hoa Bỉ Ngạn sẽ không để nàng chết — đó là lời nguyền của chính anh trai con dành cho nàng: sống mãi để chứng kiến người mình yêu quên mình hết lần này đến lần khác. Nhưng có một điều con cần biết…”
Nghiêm Tư Viễn khựng lại. Bàn tay mẹ hắn lạnh ngắt, siết chặt cổ tay hắn như gọng kìm. Mười phút trước, hắn vừa bước vào căn nhà tối om, áo khoác còn vương mùi bệnh viện và máu khô. Phòng khách không bật đèn. Bà Nghiêm Lệ Quyên ngồi thẳng lưng trên ghế gỗ, trước mặt là cuốn sách cổ có ấn triện Thiên Điều đã mờ — vết tích của Thư Viện Thiên Giới, nơi bà từng là Thần Nữ canh giữ.
Hắn không chào, không hỏi thăm. Chỉ đứng đó, mắt dán vào cuốn sách, rồi buông một câu: “Mẹ, Mạc Cửu là ai?”
Bà Nghiêm mở cuốn sách, lật đến trang giấy ố vàng. Nét chữ run run, nhưng vẫn nhận ra — bút tích của chính Nghiêm Tư Viễn ba trăm năm trước. Bà đọc lên, giọng đều đều, không cảm xúc: “Hôm nay ta đã giết nàng. Nhưng ta thề sẽ tìm cách phá bỏ lời nguyền này, dù có phải chống lại Thiên Đạo.”
Ngón tay Nghiêm Tư Viễn giật nhẹ trong túi áo. Hắn không nhớ mình đã viết những dòng đó. Nhưng cơ thể hắn nhớ — lồng ngực thắt lại, nhịp thở chậm đi một nhịp.
Bà Nghiêm ngước lên, ánh mắt sắc lạnh: “Thiên Đạo không phải quy luật tự nhiên. Nó là một thực thể có ý thức — và nó từng là anh trai con. Nghiêm Thần đã hấp thụ sức mạnh Thiên Đạo để cứu người hắn yêu, nhưng chính hành động đó biến hắn thành quy luật tàn nhẫn nhất vũ trụ. Mạc Cửu… là bản sao của người đàn bà đó. Và là sinh mệnh duy nhất nằm ngoài kiểm soát của hắn. Nhưng mỗi lần con nhớ lại một điều, Mạc Cửu sẽ chết thêm một lần. Đó là cái giá.”
Hắn không đáp. Đồng tử hắn co rút, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt. Chỉ có đầu ngón tay trong túi áo siết chặt đến mức móng cắm vào da thịt — vết thương cũ từ tối qua lại rỉ máu.
“Con không nhớ gì về việc đó.” Giọng hắn khô khốc.
“Tất nhiên con không nhớ.” Bà Nghiêm gấp cuốn sách lại, ngón tay lướt trên ấn triện Thiên Điều. “Chính con đã yêu cầu hắn xóa sạch ký ức của mình. Để bảo vệ hắn.”
Nghiêm Tư Viễn nhếch môi — một nụ cười không ra cười. “Bảo vệ kẻ đã biến tình yêu của con thành trò đùa ba trăm năm?”
“Đúng.” Bà Nghiêm đứng dậy, bước đến gần hắn. Bà thấp hơn hắn một cái đầu, nhưng khí thế không hề thua kém. “Bởi vì nếu con nhớ ra tất cả, con sẽ giết hắn. Và khi Thiên Đạo chết, Tam giới sẽ diệt vong. Đó là lý do con chấp nhận lời nguyền Quên Nhau — không phải để bảo vệ Mạc Cửu khỏi hắn, mà để bảo vệ hắn khỏi chính con.”
Ngay khi bà dứt lời, điện thoại trong túi Nghiêm Tư Viễn rung lên dữ dội. Màn hình hiển thị tên y tá Lưu Văn Văn. Hắn bấm nghe, giọng gấp gáp vang lên: “Bác sĩ Nghiêm! Bệnh nhân Mạc Cửu vừa nhảy lầu lần thứ hai! Lần này từ tầng thượng — nhưng lại có thứ gì đó đỡ cô ấy! Cô ấy đang ở phòng cấp cứu, tim vừa ngừng đập ba mươi giây!”
Nghiêm Tư Viễn bật dậy. Và chính khoảnh khắc đó, bà Nghiêm nắm lấy cổ tay hắn, giọng sắc như dao — câu nói đã mở đầu chương này.
Hắn quay lại, mắt đỏ ngầu. “Buông ra.”
“Ngồi xuống.” Bà Nghiêm không hề nao núng. “Nàng chưa chết đâu. Hoa Bỉ Ngạn sẽ không để nàng chết — đó là lời nguyền của chính Nghiêm Thần dành cho nàng: sống mãi để chứng kiến người mình yêu quên mình hết lần này đến lần khác. Nhưng có một điều con cần biết trước khi lao đến bệnh viện.”
Bà buông tay, quay lại bàn trà, lật cuốn sách đến trang cuối cùng. Một dòng chữ khác hiện ra, nét mực đỏ sẫm như máu khô: “Kẻ phản bội Thiên Đạo mang tên Nghiêm Thần — và hắn là anh ruột của con.”
Nghiêm Tư Viễn đứng im. Lồng ngực hắn nghẹn ứ, như có bàn tay vô hình bóp chặt từ bên trong. Hắn nhìn dòng chữ đó, rồi nhìn mẹ mình — lần đầu tiên trong đời, hắn thấy mắt bà đỏ hoe.
“Ba trăm năm trước,” bà Nghiêm cất giọng, run run nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh, “chính con đã quỳ trước mặt hắn, xin hắn tha cho Mạc Cửu. Và chính con đã chấp nhận lời nguyền Quên Nhau — không phải để bảo vệ nàng khỏi hắn, mà để bảo vệ hắn khỏi chính con. Bởi vì nếu con nhớ ra tất cả, con sẽ giết hắn — và khi Thiên Đạo chết, Tam giới sẽ diệt vong.”
Nghiêm Tư Viễn không nói gì. Hắn cúi xuống nhìn bàn tay mình — những cánh hoa Bỉ Ngạn li ti đã ăn sâu vào da thịt, giờ đây như đang rung lên theo từng nhịp đập của trái tim. Máu từ vết thương cũ vẫn rỉ ra, thấm vào cổ tay áo.
Hắn ngước lên, giọng khàn đặc: “Nếu con không nhớ ra — làm sao con biết mình sẽ giết hắn?”
Bà Nghiêm nhìn thẳng vào mắt hắn. “Bởi vì ba trăm năm trước, khi con còn nhớ mọi thứ, con đã suýt làm điều đó. Chỉ một giây trước khi con kịp dừng tay, lưỡi kiếm của con đã cắt đứt một phần linh hồn hắn — và vết sẹo đó vẫn còn trên Thiên Đạo đến tận bây giờ. Đó là lý do Thiên Đạo lung lay mỗi khi con và Mạc Cửu tương tác.”
Điện thoại trong túi hắn lại rung lên. Lần này là tin nhắn từ số lạ: “Cô ấy đã tỉnh. Đang gọi tên anh.”
Nghiêm Tư Viễn nắm chặt điện thoại, đốt ngón tay trắng bệch. Hắn nhìn mẹ mình lần cuối, rồi quay người bước ra cửa.
“Tư Viễn.” Giọng bà Nghiêm vang lên sau lưng, lần này không còn sắc lạnh — chỉ còn mệt mỏi và đau đớn. “Con có biết tại sao Nghiêm Thần lại tạo ra Mạc Cửu không? Không phải để thử nghiệm. Mà là để con có một lối thoát. Nếu con yêu nàng đủ nhiều, lời nguyền sẽ tự phá bỏ — và hắn sẽ được giải thoát khỏi việc làm Thiên Đạo. Nhưng con… con lại quên nàng. Hết lần này đến lần khác. Chính con đã kéo dài trò chơi này ba trăm năm.”
Nghiêm Tư Viễn dừng bước. Tay hắn đặt lên nắm cửa, nhưng không mở.
“Vậy bây giờ con phải làm gì?” Giọng hắn trầm xuống, gần như thì thầm.
Bà Nghiêm không đáp ngay. Bà nhìn bóng lưng hắn, rồi nhìn cuốn sách cổ trên bàn. “Đi đi. Cứu nàng. Nhưng nhớ — mỗi lần con nhớ ra một điều, nàng sẽ chết thêm một lần. Và con càng đến gần sự thật, Nghiêm Thần càng mạnh lên. Hắn đang chờ con nhớ ra tất cả — để hắn có lý do tiêu diệt con, một lần và mãi mãi.”
Nghiêm Tư Viễn mở cửa. Ánh sáng ban mai hắt vào phòng khách tối om, soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Hắn bước ra ngoài, không quay đầu lại.
Nhưng ngay khi cánh cửa sắp đóng, giọng bà Nghiêm vọng ra, nhỏ nhưng rành rọt: “Và Tư Viễn… đừng để nàng chạm vào con. Đừng để nàng nhớ ra tất cả. Bởi vì nếu nàng nhớ ra — nàng sẽ không tha thứ cho con. Cũng như con sẽ không tha thứ cho chính mình.”
Cánh cửa đóng sầm.
Nghiêm Tư Viễn đứng ngoài hiên, nắng sớm rọi vào mặt nhưng không xua nổi cái lạnh trong lồng ngực. Hắn nhìn xuống bàn tay — những cánh hoa Bỉ Ngạn giờ đã lan đến cổ tay, đỏ rực như máu tươi. Và trong đầu hắn, một giọng nói cổ xưa vang lên, trầm và buồn như tiếng chuông chùa: “Đệ đệ… đệ có muốn nhớ ra tất cả không? Hay vẫn chọn quên — để nàng sống thêm một ngày?”
Hắn không trả lời. Chỉ bước vội ra xe, phóng thẳng đến bệnh viện — nơi Mạc Cửu vừa mở mắt lần thứ hai sau cú nhảy lầu, và trên môi nàng, một cái tên vừa bật ra như hơi thở đầu tiên của kẻ chết đuối: “Tư Viễn…”
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện