Chương 8/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng gió rít trong tai Mạc Cửu khi cơ thể nàng rơi thẳng xuống từ lan can tầng bốn. Khoảng cách ba mét còn lại, bầu trời chợt nở bung một vòng sáng đỏ ối. Hoa Bỉ Ngạn từ cổ tay nàng bung xòe thành tấm khiên khổng lồ, đỡ lấy thân thể mảnh dẻ cách mặt đất chỉ vài tấc.
Nàng không đập xuống đất.
Nhưng tim nàng — ngừng đập.
Ba mươi giây.
Trong ba mươi giây ấy, ký ức ba trăm năm ập về như thác đổ. Nàng thấy cầu Vong Xuyên mây mù u tịch, oan hồn gào thét dưới chân, và trước mặt là một nam nhân bạch y, kiếm trong tay còn nhỏ máu. Nhưng ánh mắt hắn — không lạnh, không đao phủ. Ánh mắt hắn sáng như sao, như thể lần đầu tiên gặp gỡ, cả vũ trụ trong một cái nhìn. Nàng nhớ ra mình từng chết trên cây cầu ấy, dưới chính thanh kiếm ấy, nhưng cũng từng sống lại trong vòng tay ấy.
Ký ức tiếp tục trồi lên — những đêm dưới gốc ngân hạnh ở Thiên giới, gió thổi cánh vàng rơi như mưa, hắn ngồi bên nàng, giọng cười khẽ khàng: “Sẽ có cách. Thiên điều không cấm thần tiên yêu người phàm — chỉ cấm nhớ. Nếu ta không quên, ai dám cản?”
Rồi cảnh cuối cùng — khoảnh khắc lưỡi kiếm đâm xuyên ngực nàng. Đau đớn thể xác không bằng cái nóng trên mặt: nước mắt của hắn rơi xuống da nàng, bỏng hơn cả máu. Hắn thì thầm điều gì đó, nhưng nàng không nghe rõ. Giờ nàng nghe rõ: “Đừng nhớ ta. Đừng tìm ta. Sống đời phàm nhân — đó là cách duy nhất nàng không chết.”
Ba mươi giây kết thúc.
Mạc Cửu mở mắt. Cơ thể đau nhói như vừa trồi lên từ cõi chết. Nàng nằm trên giường bệnh, cổ tay quấn băng trắng. Trước mặt, Nghiêm Tư Viễn đứng sát mép giường, mặt tái nhợt, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Hắn không mặc áo blouse — áo sơ mi trắng nhăn nhúm, vết máu khô ở cổ tay hắn vẫn còn rỉ ra những cánh hoa li ti.
Nàng nhìn hắn, lần đầu tiên không gọi “bác sĩ”, không hỏi “chúng ta từng quen nhau sao”. Giọng nàng khàn đặc, đứt quãng, như tiếng vỡ của thủy tinh:
“Tư Viễn…”
Hắn giật mình, đồng tử co rút trong một phần nghìn giây.
“Em nhớ ra tất cả rồi.” Nàng chống khuỷu tay ngồi dậy, vết bớt Bỉ Ngạn trên cánh tay đỏ rực, từng cánh hoa như đang run rẩy. “Lần này… đừng giết em nữa.”
Cổ họng Nghiêm Tư Viễn nghẹn ứ. Hắn mở miệng, nhưng không âm thanh nào thoát ra. Hắn chỉ lùi lại nửa bước — bàn tay run lên, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
Nàng tiếp tục, giọng mang theo ba trăm năm oán hận và yêu thương lẫn lộn: “Hãy để em giúp anh phá bỏ lời nguyền. Em không yếu đuối như xưa nữa.”
Nhưng ngay khi nàng dứt lời, cửa phòng bật mở.
Không phải y tá. Không phải bác sĩ trực.
Một lão nhân mặc đồ đen bước vào, bước chân nhẹ bẫng trên sàn gạch. Mái tóc bạc trắng, khuôn mặt già nua, nhưng đôi mắt thì không già chút nào — đôi mắt sắc như dao cạo, chứa đầy dục vọng và trò đùa ác ý. Tiên Đế.
Hắn vỗ tay. Chậm rãi. Mỉa mai.
“Cảm động. Rất cảm động.” Giọng hắn vang lên the thé như tiếng móng tay cào kính. “Nhưng hai ngươi có biết vừa rồi, khi Mạc Cửu nhớ lại toàn bộ ký ức, đã có thêm ba mươi người trong thành phố này đột tử không?”
Nghiêm Tư Viễn quay phắt lại, tia lửa linh lực lóe lên trong mắt. Nhưng Tiên Đế chỉ cười nhạt, tay phải nâng lên: trên lòng bàn tay nhăn nheo hiện ra hai vật thể.
Một lọ thủy tinh đen tuyền — Đoạn Hồn Thủy thứ hai, sánh đặc như nhựa cây độc.
Một chiếc lông vũ vàng kim — Vũ Mệnh, thứ có thể viết lại một điều của Thiên Đạo, ánh sáng từ nó hắt lên tường những ký tự cổ xưa đang nhảy múa.
Hắn đặt cả hai xuống bàn cạnh giường, động tác chậm rãi như đang bày một ván cờ.
“Chọn đi.” Tiên Đế lùi lại, khoanh tay trước ngực. “Hoặc nàng chết vĩnh viễn — lần này không tái sinh, không bông hoa cứu mạng. Hoặc ngươi dùng Vũ Mệnh để viết lại lời nguyền. Nhưng…” Hắn ngừng một nhịp, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười gớm guốc: “Mỗi lần viết, một phần linh hồn của ngươi sẽ bị xóa sổ. Và ta không nói là một phần nhỏ đâu, Thần Quân.”
Không khí trong phòng đông cứng lại.
Nghiêm Tư Viễn nhìn lọ Đoạn Hồn Thủy, rồi nhìn Vũ Mệnh. Trong lồng ngực hắn, trái tim như bị ai bóp nát — lựa chọn nào cũng là đường cùng. Hắn từ từ đưa tay về phía chiếc lông vũ vàng kim.
Nhưng trước khi ngón tay hắn kịp chạm vào, một bàn tay khác nắm lấy cổ tay hắn.
Mạc Cửu.
Nàng đã rời giường, bước tới bên cạnh hắn từ lúc nào không hay. Bàn tay nàng lạnh ngắt, nhưng nắm rất chặt. Giọng nàng khàn đặc, run lên nhưng kiên định:
“Đừng. Em vừa nhớ ra tất cả — và em thà chết còn hơn nhìn anh biến mất từng mảnh.”
Nghiêm Tư Viễn cúi nhìn bàn tay nàng đang siết lấy cổ tay mình. Nơi da thịt họ chạm vào nhau, những cánh hoa Bỉ Ngạn trên tay cả hai cùng lóe sáng — nhưng lần này, ngoài cửa sổ, không có tòa nhà nào sụp đổ. Chỉ có một tiếng kêu răng rắc vọng ra từ hành lang, như thể xương cốt của tòa nhà vừa nứt ra một đường.
Hắn nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra. Lần này, không lùi bước.
“Ba trăm năm trước anh đã chọn giết em.” Giọng hắn trầm, chậm, nhưng mỗi từ như nện vào không khí: “Lần này, để anh chọn cứu em — bằng bất cứ giá nào.”
Hắn chạm vào Vũ Mệnh.
Ánh sáng vàng bùng lên, chiếu rọi căn phòng. Chiếc lông vũ trong tay hắn tỏa nhiệt bỏng rát, những ký tự cổ xưa trên thân nó bắt đầu chảy như thủy ngân. Nghiêm Tư Viễn nheo mắt, một mảnh ký ức trong đầu hắn vừa tan biến — một hình ảnh thời thơ ấu, một khuôn mặt mờ nhạt, mất đi như chưa từng tồn tại.
Tiên Đế vỗ tay lần nữa, rồi bước đến sát Nghiêm Tư Viễn.
“Ta cho các ngươi ba ngày.” Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai Nghiêm Tư Viễn, đủ nhỏ để Mạc Cửu không nghe thấy: “Nhưng này Thần Quân… Ngươi có thực sự muốn cứu nàng không? Hay ngươi chỉ đang cố cứu chính mình — khỏi cảm giác tội lỗi đã giết nàng, và cả ghen tuông với chính anh trai mình?”
Lời hắn như mũi kim đâm thẳng vào điểm yếu duy nhất còn sót lại trong linh hồn Nghiêm Tư Viễn. Đồng tử hắn giãn ra, tay cầm Vũ Mệnh run lên dữ dội.
Tiên Đế cười khành khạch, toàn thân tan biến thành khói đen, để lại trong phòng tiếng cười vẳng như mảnh vỡ của gương vỡ.
Mạc Cửu bước đến trước mặt Nghiêm Tư Viễn. Nàng không biết hắn vừa nghe gì, nhưng thấy rõ bàn tay hắn run, thấy Vũ Mệnh trong tay hắn đang từ vàng rực chuyển sang đỏ thẫm — thứ đỏ giống hệt màu hoa Bỉ Ngạn trên cổ tay nàng.
“Tư Viễn…” Nàng gọi, giọng thật khẽ. “Anh vừa nghe gì vậy?”
Hắn không trả lời. Hắn nhìn nàng, ánh mắt chứa đầy dày vò. Lồng ngực hắn phập phồng, hơi thở nặng nhọc như vừa gánh cả ngọn núi trên vai.
Ngoài hành lang, đồng hồ điện tử nhảy số 11:03. Trên màn hình của phòng trực, y tá trực ban đột ngột chỉ tay vào bản đồ thành phố: ba mươi điểm đỏ vừa lóe lên đồng loạt, phân bố rải rác khắp Bắc Kinh. Mỗi điểm là một người vừa gục xuống, khóe miệng mỉm cười, đồng tử giãn to.
Trong phòng bệnh, Mạc Cửu cúi nhìn cổ tay mình. Vết bớt hoa Bỉ Ngạn đã lan đến vai, những cánh hoa giờ đây đỏ đến mức như sắp rỉ máu. Nàng siết chặt tay, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim vừa sống lại — và cả sức nặng của ba mươi sinh mạng vừa tắt ngấm.
“Em không sợ chết.” Nàng thì thầm, nhưng đôi mắt nhìn thẳng vào Nghiêm Tư Viễn: “Nhưng em sợ anh biến mất — ngay cả khi em nhớ, anh cũng không còn ở đây để nhớ cùng em.”
Nghiêm Tư Viễn từ từ siết chặt Vũ Mệnh trong tay. Máu từ lòng bàn tay hắn thấm vào chiếc lông vũ, khiến nó chuyển sắc đỏ thẫm. Hắn mở miệng, rồi ngừng lại — như thể lời định nói quá đau để phát ra.
Cuối cùng, hắn chỉ thốt được một câu:
“Anh biết.”
Nhưng trong đôi mắt hắn, lửa linh lực lại bùng lên — không phải ngọn lửa hủy diệt, mà là ngọn lửa của kẻ sắp thiêu đốt chính mình để thắp sáng con đường cuối cùng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện