Chương 10/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Kinh thành một lần nữa chìm trong chảo lửa của dư luận. Nếu chuyện Trạng nguyên phụ bạc chỉ là trò mắng chửi đạo đức, thì chuyện tráo đổi con thừa kế ở phủ Lại bộ Thượng thư lại động chạm trực tiếp đến giới hạn cao nhất của quyền quý kinh thành: Huyết mạch.
"Thế gia coi trọng dòng máu hơn cả sinh mạng. Giờ lòi ra một đứa con hoang chiếm đoạt vị trí đích tôn, còn máu mủ ruột rà lại phải làm nô tài bưng bê rửa chân, Lại bộ Thượng thư phen này nhục nhã ê chề rồi!"
Tiếng bàn tán ầm ĩ vang vọng từ Trà Hương sang đến tận phố chợ vỉa hè.
Tôi ngồi trong Vạn Sự Các, xoa bóp thái dương đang giật liên hồi. Từ sau đêm ở miếu hoang, Triệu Chi Lan đã được Mạnh chưởng quỹ bí mật chuyển đến một căn hầm dưới kho lưu trữ của Vạn Sự Các. Sự sống sót của Chi Lan là con bài tẩy duy nhất chống lại An Quốc công, nhưng chúng tôi chưa kịp thở thì Thiên Cơ Bảng đã dội tiếp một quả dưa mới.
"Trình Khuyết đang muốn đánh gục Lại bộ." Hạ Tùng đứng tựa vào kệ sách, lật qua lật lại tờ cáo thị của Thiên Cơ Bảng. "Nếu phu nhân Thượng thư bị phanh phui tội tráo con, gia tộc bên ngoại của bà ta sẽ sụp đổ, Thượng thư sẽ bị đình chỉ chức vụ để điều tra. Hắn không dùng đao kiếm, hắn dùng gia sự để chặt đứt quyền lực của đối thủ."
"Vấn đề là, hắn chọn đúng chỗ chí mạng." Tôi chỉ tay vào dòng chữ đỏ nhấp nháy trên tờ cáo thị. [Công khai chân tướng sẽ khiến hai đứa trẻ cùng mất nhà.]
"Ngài xem chữ đỏ này đi. Nó không nói hai đứa trẻ sẽ chít. Nó nói bọn trẻ sẽ mất nhà. Trong chuyện này, người lớn đầy tội lỗi, nhưng hai đứa trẻ đã mười tuổi đó là vô tội. Chúng lớn lên trong thân phận của nhau, bị tước đoạt đi cuộc sống vốn có, bây giờ nếu sự thật bị phanh phui giữa chợ, chúng sẽ trở thành trò cười và bị cả hai gia tộc chối bỏ vì 'ô nhục'."
"Luật lệ không quan tâm đến cảm xúc của đứa trẻ." Giọng Hạ Tùng vẫn đều đều và nguyên tắc. "Luật Đại Tề ghi rõ, tội tráo đổi con cái thế gia, làm loạn gia phả, thủ phạm sẽ bị giam mười năm, con cái phải hoàn trả về đúng vị trí. Nếu lời đồn là thật, thì công lý là phải trả hai đứa trẻ về đúng thân phận."
"Công lý của ngài là ném hai đứa trẻ mười tuổi ra làm đồ vật để tráo qua đổi lại sao?!" Tôi đập tay xuống bàn, tức giận. "Ngài nghĩ đứa trẻ sinh ra trong nhung lụa kia sẽ sống sót nổi khi bị ném xuống làm gia nô? Còn đứa trẻ gia nô kia sẽ được Lại bộ phủ dung nạp, hay sẽ bị chính cha ruột khinh ghét vì lớn lên dốt nát quê mùa?"
Hạ Tùng im lặng. Anh ta nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt sắc bén lướt qua vẻ mặt kích động của tôi.
"Tôi cần chứng cứ. Hình bộ không hành động dựa trên kết cục cô nhìn thấy. Hình bộ hành động khi có lời khai và bằng chứng. Nếu cô muốn bảo vệ hai đứa trẻ đó, chúng ta phải đi trước Thiên Cơ Bảng. Chúng ta phải tìm ra phu nhân Lại bộ và buộc bà ta thừa nhận."
Tôi hít một hơi sâu, kìm cơn giận xuống. "Được. Đi tìm bằng chứng."
Chúng tôi không thể xông thẳng vào Lại bộ phủ. Hiện tại, nha môn Kinh Triệu doãn đã phái quân vây kín quanh phủ Thượng thư vì dư luận quá phẫn nộ, đòi "giọt máu nghiệm thân".
Mạnh chưởng quỹ của Vạn Sự Các, người trước giờ luôn tỏ ra bàng quan, bất ngờ vứt cho tôi một mảnh giấy.
"Hàng tháng, vào ngày rằm, Lại bộ phu nhân luôn đến chùa Bảo Hoa trên núi Tây để thắp hương cúng dường. Lão phu nhân này tín Phật hơn mạng. Dù trời sập bà ta cũng sẽ không bỏ lỡ." Mạnh Tam Nương phẩy chiếc quạt lông chim, hờ hững nói. "Đừng nói là ta chỉ đường cho các ngươi đi phá đám đấy nhé."
Tôi và Hạ Tùng lập tức lấy ngựa, phi thẳng lên chùa Bảo Hoa.
Quả nhiên, trong gian thiền phòng tách biệt ở sân sau, Lại bộ phu nhân đang quỳ lạy trước bức tượng Quan Âm. Bà ta khoảng ngoài bốn mươi, mặc y phục tơ tằm giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ quyền quý. Chỉ là, khuôn mặt bà ta hốc hác tột độ, đôi mắt sưng húp vì khóc.
Khi Hạ Tùng đẩy cửa bước vào, mang theo sát khí sắc lạnh của Hình bộ, bà ta thảng thốt lùi lại.
"Hạ đại nhân... ngài đến bắt ta sao?" Lại bộ phu nhân run rẩy, nắm chặt tràng hạt.
"Tôi đến để hỏi sự thật. Thiên Cơ Bảng tung tin bà tráo đổi đích tôn bằng một đứa trẻ dân thường. Có phải thật không?"
Phu nhân Thượng thư ngã khuỵu xuống nệm bồ đoàn. Bà ta không chối cãi, chỉ khóc nấc lên, những giọt nước mắt vỡ òa như đê vỡ.
"Phải... Là ta đã tráo. Đứa bé gia nô kia... mới chính là cốt nhục do ta mang thai mười tháng."
Tôi đứng sững lại. Không phải tráo để cướp quyền thừa kế sao? Không phải tranh sủng sao? Tại sao một người mẹ lại đem giấu con ruột của mình đi, để rồi nhận nuôi một đứa trẻ xa lạ làm đích tôn?
"Phu nhân, bà bị điên sao?" Tôi buột miệng.
Lại bộ phu nhân ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tuyệt vọng. "Ta không điên! Kẻ điên là Thượng thư! Kẻ điên là An Quốc công!"
Bà ta bấu chặt ngón tay vào vạt áo tơ tằm đến tứa máu. "Mười năm trước, chồng ta tham gia vào vụ vận chuyển bạc cứu tế. Hắn và An Quốc công đã lấy mạng không biết bao nhiêu nhân chứng. Ngày ta sinh hạ đứa trẻ, ta tình cờ nghe được chồng ta và An Quốc công cãi nhau."
Cả tôi và Hạ Tùng nín thở lắng nghe.
"An Quốc công uy hiếp Thượng thư. Hắn nói, Thượng thư nắm giữ chìa khóa kho hồ sơ mật của Lại bộ, nơi cất giấu danh sách những kẻ nhận bạc hối lộ. Để đề phòng Thượng thư phản bội, An Quốc công ép chồng ta phải... phải giao nộp đứa con trai đích tôn vừa chào đời để làm 'con tin' mang về phủ Quốc công nuôi dưỡng!"
Phu nhân Lại bộ khóc đến ngất lịm, giọng vỡ vụn. "Nếu ta giao con ruột của mình cho chúng, thằng bé sẽ vĩnh viễn sống dưới lưỡi đao của bọn ác quỷ. Nếu chồng ta phản lại An Quốc công, con ta sẽ bị lấy mạng ngay lập tức! Vì thế... ta đã hối lộ bà mụ. Ta đổi con ruột của mình lấy một đứa trẻ bị bỏ rơi ở đầu ngõ."
Bà ta vừa khóc vừa nhìn bức tượng Quan Âm. "Ta thà để con mình sống hèn mọn, dốt nát dưới thân phận gia nô trong chính nhà mình, còn hơn là để nó chít tức tưởi trong hang ổ nhà An Quốc công. Đứa trẻ đích tôn hiện tại ở trong Lại bộ, nó... nó mới chính là bia đỡ đạn ta dùng để lừa gạt mọi người!"
Sự thật như một nhát búa tạ giáng mạnh vào đầu tôi.
Không có tranh sủng. Không có mẹ kế ác độc cướp tài sản.
Đây là một người mẹ, dùng sự lừa dối tàn nhẫn nhất để cứu mạng đứa con ruột thịt. Nhưng để cứu con mình, bà ta đã đẩy một đứa trẻ vô tội khác vào vị trí con tin, hứng chịu bao nhiêu đe dọa suốt mười năm qua.
"Vậy ra Lại bộ không dám tố cáo phủ An Quốc công, là vì An Quốc công luôn nắm trong tay tính mạng của đứa bé mà chúng tưởng là đích tôn." Hạ Tùng lẩm bẩm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
Tôi lùi lại một bước, cảm giác nghẹt thở ùa tới.
Nếu công khai sự thật này, Lại bộ Thượng thư sẽ bị định tội tham ô và lừa dối triều đình. An Quốc công sẽ nhận ra mình bị lừa suốt mười năm. Còn hai đứa trẻ... chúng sẽ mất tất cả. Đứa làm con tin sẽ bị vứt bỏ, đứa làm gia nô sẽ bị truy sát tàn nhẫn.
[Công khai chân tướng sẽ khiến hai đứa trẻ cùng mất nhà.]
Dòng chữ đỏ lại nhấp nháy trong trí óc tôi.
"Chúng ta không thể công khai chuyện tráo con." Tôi quay sang nhìn Hạ Tùng, ánh mắt kiên định, dù đôi tay hơi run lên. "Nếu đưa vụ này ra ánh sáng theo lời của Thiên Cơ Bảng, chúng ta đang gián tiếp gít cả hai đứa trẻ mười tuổi. Hạ Tùng, tôi không cho phép ngài mang vụ án huyết thống này ra ánh sáng."
Hạ Tùng siết chặt chuôi kiếm. Anh là quan Hình bộ, trách nhiệm của anh là phơi bày sự thật. Nhưng lúc này, sự thật là một lưỡi dao hai lưỡi tàn bạo nhất.
"Nếu không công khai tội tráo con để bắt Thượng thư, chúng ta lấy gì để đột phá kho hồ sơ mật của Lại bộ?" Hạ Tùng nhìn thẳng vào tôi, giọng khàn đi. "Trình Khuyết đã tung dưa này để dồn chúng ta vào thế bí. Hắn biết chúng ta cần chìa khóa kho hồ sơ để lật lại vụ án bạc cứu tế."
Đúng lúc đó, từ góc tối của gian thiền phòng, một giọng nói non nớt nhưng rụt rè vang lên.
"Các... các người muốn tìm kho hồ sơ sao?"
Tôi giật mình quay lại. Từ sau tấm màn che bức tượng Phật, một đứa bé trai mặc quần áo vải thô, rách rưới của gia nô lết ra. Thằng bé gầy gò, mặt lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt lại sáng quắc.
Thằng bé nhìn tôi, rồi nhìn Lại bộ phu nhân đang khóc ngất trên sàn, bàn tay nhỏ bé run rẩy thò vào trong cổ áo nhơ nhuốc.
Nó móc ra một sợi dây chuyền đan bằng chỉ đỏ sờn cũ. Ở đuôi sợi dây, treo lủng lẳng một chiếc chìa khóa bằng đồng thau chạm trổ hình nửa vầng trăng.
"Con... con nhặt được cái này trong phòng lão gia." Thằng bé lắp bắp. "Cái này... có cứu được phu nhân không?"
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện