Chương 11/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Chiếc chìa khóa đồng thau chạm hình nửa vầng trăng nằm im lìm trong lòng bàn tay gầy gò của đứa trẻ gia nô. Nó không hiểu giá trị của thứ mình đang cầm, chỉ rụt rè giơ ra như một món đồ chơi dùng để đổi lấy sự bình yên cho người phu nhân hay lén lút cho nó kẹo ngọt.
Tôi nhìn đứa trẻ, lòng đau như cắt. Thằng bé chính là giọt máu thật sự của Lại bộ Thượng thư, là đứa trẻ lẽ ra phải được sống trong nhung lụa, nhưng lại phải chịu cảnh đòn roi, sống dưới đáy phủ chỉ để né tránh sự truy sát của An Quốc công.
Hạ Tùng chầm chậm bước tới, quỳ một chân xuống ngang tầm mắt với đứa bé. Anh ta đưa tay nhận lấy chiếc chìa khóa.
"Đồ vật này rất quan trọng." Giọng Hạ Tùng dịu dàng một cách hiếm hoi. "Nó có thể cứu được rất nhiều người. Ngươi làm tốt lắm."
Thằng bé toét miệng cười, nụ cười trong sáng không gợn chút thù hận nào đối với số phận bị đánh cắp của chính mình. Lại bộ phu nhân ôm chầm lấy nó, khóc đến không thành tiếng.
Hạ Tùng đứng lên, quay sang nhìn tôi. Không cần một từ trao đổi, chúng tôi đều hiểu lựa chọn lúc này là gì.
"Hình bộ sẽ không ghi chép bất cứ điều gì về việc tráo đổi huyết thống vào hồ sơ án. Trong hồ sơ chính thức, phu nhân Lại bộ chỉ là một người cung cấp bằng chứng cho vụ án tham ô bạc cứu tế. Bí mật về hai đứa trẻ sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi tại thiền phòng này."
Tôi thở hắt ra, một tảng đá tảng như được nhấc khỏi lồng ngực. Tên đầu gỗ nguyên tắc này, rốt cuộc cũng đã học được cách bẻ cong quy trình để bảo vệ những sinh mạng vô tội.
Lại bộ phu nhân dập đầu liên tục xuống sàn gỗ: "Đa tạ Hạ đại nhân! Đa tạ Kỷ cô nương! Kiếp sau ta có làm trâu làm ngựa cũng xin báo đáp ân đức này!"
"Khoan vội cảm tạ." Bà cứu con mình, nhưng lại đem một đứa trẻ vô tội khác làm con tin thế mạng. Bà vẫn phải trả giá cho việc đó. Từ nay về sau, hai đứa trẻ này, cả đứa ở trong phủ lẫn đứa ở thân phận gia nô, bà đều phải bảo bọc như con ruột. Nếu có bất kỳ điều bất trắc nào xảy ra với đứa trẻ đang làm bia đỡ đạn cho Lại bộ, tôi sẽ tự tay dán tờ cáo thị của Thiên Cơ Bảng lên khắp tứ môn kinh thành!"
Lại bộ phu nhân run rẩy, liên tục gật đầu.
Giải quyết xong việc ở chùa Bảo Hoa, tôi và Hạ Tùng lập tức thúc ngựa quay về kinh thành.
Mục tiêu tiếp theo cực kỳ rõ ràng: Kho hồ sơ mật của Lại bộ. Nơi đó chứa bằng chứng định tội An Quốc công, giải tỏa mọi oan khuất cho những nhân chứng đã phải bỏ mạng mười năm trước.
Dưới sự che giấu của bóng đêm, Hạ Tùng dùng lệnh bài Hình bộ và lý do "tuần tra an ninh Lại bộ do dư luận kích động" để lọt vào kho lưu trữ. Tôi giả làm người hầu đi theo anh ta, tay đổ mồ hôi lạnh ngắt.
Kho hồ sơ ngập trong mùi nấm mốc và bụi bặm. Những giá sách cao ngất ngưởng chứa hàng vạn cuốn sổ ghi chép nhân sự bá quan văn võ.
"Kho mật thất nằm sau bức bình phong chữ 'Thiên'." Hạ Tùng thì thầm, bước đi nhẹ như mèo.
Chúng tôi tìm thấy một ổ khóa nhỏ tinh xảo được giấu dưới một bức họa cổ. Hạ Tùng đút chiếc chìa khóa nửa vầng trăng vào. Cạch. Một tiếng động nhỏ vang lên, mảng tường phía sau giá sách từ từ trượt ra, để lộ một không gian chật hẹp, tối tăm.
Bên trong chỉ có một chiếc rương gỗ bọc đồng.
Hạ Tùng dùng kiếm chém đứt ổ khóa rương. Khi nắp rương mở ra, một luồng khí lạnh ngắt bốc lên. Bên trong không có vàng bạc châu báu, chỉ có những cuốn sổ bìa đen xếp chồng lên nhau.
Tôi vội vã lật giở một cuốn. Từng cái tên, từng con số, từng dòng luân chuyển ngân lượng được ghi chép vô cùng chi tiết. Ký hiệu nửa vầng trăng – biểu tượng của đường dây vận chuyển bạc cứu tế – xuất hiện nhan nhản trên các trang giấy.
"Đây rồi!" Tôi mừng rỡ kêu khẽ. "Chứng cứ tham ô của An Quốc công, sự cấu kết của Thượng thư Lại bộ, và danh sách những nhân chứng bị diệt khẩu! Có thứ này, ngài có thể danh chính ngôn thuận mang quân vây ráp phủ An Quốc công rồi!"
Hạ Tùng lật nhanh qua cuốn sổ danh sách nhân chứng bị ám sát. Sắc mặt anh ta đột nhiên trùng xuống, lông mày nhíu chặt lại, ánh mắt dán chặt vào dòng cuối cùng của trang giấy.
"Sao thế?" Tôi lại gần.
Hạ Tùng không đáp, chỉ đưa cuốn sổ cho tôi, tay anh ta vô thức siết chặt.
Tôi nhận lấy cuốn sổ. Trên trang giấy ngả vàng, nét bút chu sa đỏ chót gạch chéo tên của những người đã chít. Mẹ của Triệu Chi Lan, quản gia Tống phủ, phu thê Trạng nguyên...
Và ở dòng cuối cùng, một cái tên đập vào mắt tôi như một tia sét giữa trời quang.
Kỷ Văn Bác. Chức vụ: Thư lại Lại bộ. Người sao chép sổ sách bạc cứu tế. Bỏ trốn. Đã phái người truy sát.
Kỷ Văn Bác. Kỷ.
Đó là tên của cha tôi. Người cha luôn cắm cúi viết thuê trước nha môn mà tôi vẫn nhớ từ thuở bé. Người cha mà nương tôi nói đã chít vì bệnh lao năm tôi mười tuổi.
"Tại sao tên cha tôi lại ở đây?" Giọng tôi run lên, cuốn sổ suýt rơi khỏi tay. "Cha tôi chỉ là một thư lại nghèo chuyên chép đơn kiện ở Vạn Sự Các... Tại sao ông ấy lại liên quan đến sổ sách cứu tế?"
"Ông ấy không làm ở Vạn Sự Các ngay từ đầu." Hạ Tùng trầm giọng. "Ông ấy từng là thư lại của Lại bộ. Kỷ cô nương... mười năm trước, người duy nhất được giao nhiệm vụ sao chép và tổng hợp sổ sách cuối cùng của chuyến bạc cứu tế trước khi nó bị thiêu rụi... chính là Kỷ Văn Bác."
Đầu tôi ong lên. Ký ức về người cha hiền lành, luôn cầm bút nắn nót từng chữ, đột nhiên vỡ vụn.
"Vậy ông ấy bị lấy mạng vì phát hiện ra sự chênh lệch trong sổ sách?" Tôi lẩm bẩm, cảm giác mọi sức lực như bị rút cạn. "Ông ấy không chít vì bệnh. Ông ấy bị An Quốc công ám sát."
Nhưng bi kịch của tôi chưa dừng lại ở đó.
Ngay lúc tôi vẫn đang chìm trong cú sốc, Đường Lục lại một lần nữa lao vào trong Vạn Sự Các, nơi chúng tôi vừa bí mật chuyển cuốn sổ về. Thằng bé mặt cắt không còn một giọt máu, tay run lẩy bẩy giơ lên một tờ cáo thị mới tinh của Thiên Cơ Bảng.
"Kỷ... Kỷ tỷ..." Đường Lục mếu máo. "Trình Khuyết... hắn điên rồi. Hắn vừa cho dán cái này lên cửa Vạn Sự Các!"
Tôi giật lấy tờ giấy. Dưới ánh sáng le lói của ngọn nến, chữ viết rồng bay phượng múa của Thiên Cơ Bảng hiện lên cực kỳ ngạo mạn và tàn nhẫn.
Lời đồn lớn nhất kinh thành: Kỷ Như Hối, kẻ bán tin sành sỏi của Vạn Sự Các, thực chất là huyết mạch họ Kỷ. Cha ruột nàng ta chính là kẻ đã tiếp tay sửa đổi sổ sách che giấu bạc cứu tế mười năm trước! Nàng ta đang dùng Vạn Sự Các để che đậy tội ác của cha mình!
Bùm.
Đám đông bên ngoài đường bắt đầu huyên náo. Tiếng bước chân thình thịch, tiếng chửi bới, tiếng đá ném ầm ầm vào cánh cửa gỗ của Vạn Sự Các.
Tôi đứng sững như trời trồng. Lần đầu tiên, tôi trở thành tâm điểm của một lời đồn, bị lột trần, bị ném ra giữa bầy sói đói dư luận.
Và ngay dưới tờ cáo thị, dòng chữ đỏ tàn khốc nhất mà tôi từng nhìn thấy trong đời từ từ rỉ máu hiện ra:
[Ba ngày sau, Vạn Sự Các sẽ cháy. Người chít đầu tiên là Hạ Tùng.]
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện