Chương 9/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng kim loại va chạm rền rĩ xé toạc màn đêm.
Dưới gầm sập gụ, tôi bịt chặt miệng để ngăn tiếng thở dốc, hai tay ghì sát người Triệu Chi Lan. Mùi máu tươi trộn với bụi bẩn từ vách tường mục nát xộc thẳng lên mũi. Mỗi lần một mũi tên bắn ghim phập vào gỗ, trái tim tôi lại giật thót theo nhịp đập tuyệt vọng.
Hạ Tùng đang chiến đấu ở bên ngoài. Tôi không nhìn thấy anh ta, nhưng qua âm thanh lưỡi kiếm chém đứt không khí và những tiếng rú thảm thiết của đám sát thủ, tôi biết trận chiến này tàn khốc đến mức nào.
Bụp. Một gã hắc y nhân bị văng qua ô cửa sổ vỡ nát, nằm rạp ngay trước mặt tôi.
Tôi nhắm tịt mắt, cố gắng đè nén cơn buồn nôn.
"Ra ngoài! Nhanh!"
Giọng Hạ Tùng khàn đặc cất lên. Anh ta xuất hiện ở ngưỡng cửa, bộ quan phục dạ hành đã rách bươm vài chỗ, trên cánh tay trái rỉ xuống những giọt máu thẫm màu. Anh ta thở hắt ra, tay vẫn giữ chặt chuôi kiếm không chút run rẩy.
"Ngài bị thương rồi." Tôi vội vàng chui ra, cõng Chi Lan lên lưng.
"Chỉ là sượt qua, không có độc." Hạ Tùng liếc nhanh quanh căn nhà, nhặt một mồi lửa từ chiếc đèn dầu vỡ đập mạnh xuống đống nệm rơm. Ngọn lửa phừng phừng bốc lên, liếm láp bức tường gỗ. "Đi thôi. Lửa sẽ chặn những kẻ truy binh phía sau và thiêu hủy mọi dấu vết."
Anh ta không để tôi nói thêm lời nào, đưa tay kéo tôi và Chi Lan luồn qua một lỗ hổng sau bức tường phía tây, lao thẳng vào rừng trúc.
Nửa canh giờ sau, chúng tôi trốn vào một ngôi miếu hoang cách xa khu vực thành tây.
Chi Lan đã được Hạ Tùng dùng thuốc bột Kim Sang cầm máu, hô hấp của nàng tạm thời ổn định, nhưng vẫn hôn mê sâu.
Tôi xé vạt áo trong, tẩm chút nước sương đọng trên lá trúc, lóng ngóng muốn lau vết máu trên cánh tay Hạ Tùng. Nhưng vừa đưa tay ra, anh ta đã khẽ lùi lại, tự mình xé vải buộc chặt vết thương.
"Tay cô đang run kìa." Hạ Tùng không nhìn tôi, giọng nói nhàn nhạt nhưng không có ý trách móc. "Cô chuyên ghi chép lời đồn, không quen cảnh này. Lần sau nếu gặp sát thủ, việc cô cần làm là bỏ chạy, không phải ôm chân tôi nói về án mạng."
"Tôi đã bảo ngài là lời đồn này có vấn đề mà! Nếu tôi không cố chấp bám theo, ngài sẽ chẳng bao giờ chịu tin."
Hạ Tùng ngừng động tác. Anh ta ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đen láy trong bóng tối của miếu hoang sâu thẳm lạ kỳ.
"Tôi tin." Anh ta đột nhiên nói.
"Cô luôn tìm ra đúng mạch chảy của sự thật." Hạ Tùng nhặt một cành cây khô khều khều đống lửa nhỏ xíu chúng tôi vừa nhóm. "Nhưng Kỷ Như Hối, năng lực dự cảm của cô rất nguy hiểm. Nếu An Quốc công biết cô có thể tìm ra người trước bọn chúng, thứ đứt cổ đêm nay sẽ là cô."
Tôi cụp mắt, không đáp. Anh ta nói đúng. Khả năng nhìn thấy chữ đỏ của tôi không phải là khiên sắt. Nó chỉ là một lời nguyền bắt tôi phải chịu trách nhiệm với những mạng người bị dư luận đè bẹp.
"Nhưng hôm nay chúng ta đã học được một bài học mới. Người tung tin đồn không phải lúc nào cũng là kẻ muốn hại người. Thế tử Triệu Cảnh đã dùng chính danh tiếng phong lưu bẩn thỉu của mình để giấu Chi Lan. Hắn biết chỉ có đám người hóng chuyện mới dám mò mẫm ra ngoài thành tây, hy vọng ai đó vô tình phát hiện ra nàng và báo quan. Hắn đang cầu cứu."
"Một cách thức ngu ngốc nhưng hiệu quả." Hạ Tùng đồng tình. "Vậy còn kẻ tên Trình Khuyết thì sao?"
Tôi rùng mình. "Tôi nghi ngờ Trình Khuyết chính là gã kể chuyện ở quán trà Trà Hương. Gã đó là người đã đẩy tin đồn về Trạng nguyên giả mạo lên đỉnh điểm. Chi Lan nói mẹ nàng dặn nếu cùng đường hãy tìm Trình Khuyết. Có nghĩa là... Trình Khuyết có liên quan trực tiếp đến những nhân chứng của vụ án bạc cứu tế mười năm trước."
Hạ Tùng chắp hai tay lại, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. "Kẻ này đang trả thù. Hắn lợi dụng những bí mật thế gia để kích động dân chúng, tạo ra các lời đồn. Hắn muốn mượn tay triều đình tiêu diệt từng kẻ một trong đường dây tham ô ngày xưa."
"Mục đích có thể là vì công lý. Nhưng thủ đoạn của hắn quá tàn nhẫn. Hắn không quan tâm A Nhu hay Tống tiểu thư sẽ bị nghiền nát như thế nào. Đối với hắn, bọn họ chỉ là đá kê chân. Hắn không nói dối, hắn chỉ chọn những phần sự thật có thể gây tổn thương diện rộng nhất."
Cạch.
Một tiếng động nhỏ vang lên từ ngoài cửa miếu. Hạ Tùng lập tức bật dậy, kiếm lại rời vỏ.
Nhưng người xuất hiện không phải là sát thủ. Một bóng dáng lùn xịt, mặc áo choàng xám kín mít, thò đầu vào trong. Là Đường Lục.
"Kỷ tỷ! Hạ đại nhân! Đệ tìm được hai người rồi!" Thằng bé thở phì phò, nhét vào tay tôi một cuộn giấy da cừu nhăn nhúm. "Trời ơi, kinh thành sắp loạn đến nơi rồi! Đệ mang lệnh bài đến Hối Thông ngân trang kiểm tra như lời tỷ dặn, nhưng trên đường về..."
"Nói vào trọng tâm!" Hạ Tùng gắt.
"Thiên Cơ Bảng tái xuất rồi!" Đường Lục nuốt nước bọt cái ực. "Bọn chúng vừa lén dán danh sách này ở khắp các cửa thành và bảng thông báo ở Trà Hương. Đệ bóc trộm được một tờ."
Tôi giật lấy cuộn giấy, trải ra trước đống lửa.
Thiên Cơ Bảng. Đó là một tổ chức tình báo ngầm khét tiếng từng tồn tại trong kinh thành, chuyên buôn bán những bí mật thâm cung bí sử. Bọn chúng đã biến mất từ mười năm trước, không ngờ bây giờ lại trồi lên mặt nước.
Tôi lướt mắt qua những dòng chữ viết tay rồng bay phượng múa trên giấy.
Đó không phải là cáo thị tầm thường. Đó là một danh sách. Một quả dưa mới, và lần này, quy mô của nó làm lu mờ tất cả những chuyện phong lưu trước đó.
Lời đồn: Phu nhân phủ Lại bộ Thượng thư tráo con đổi mệnh. Đích tôn quyền quý thực chất là đứa trẻ nhặt được ở bãi rác, máu mủ chân chính đang làm gia nô!
Tôi chưa kịp đọc xong, thì trên cuộn giấy da cừu đó, những vệt mực máu lại một lần nữa túa ra từ tủy giấy. Cơn ớn lạnh dọc sống lưng nhắc nhở tôi rằng, cái giá của sự thật lần này vô cùng thảm khốc.
Dòng chữ đỏ hiện lên rõ ràng, từng nét gạch ngang dọc đầy sự giằng xé:
[Công khai chân tướng sẽ khiến hai đứa trẻ cùng mất nhà.]
Tôi ngẩng phắt lên nhìn Hạ Tùng. Phủ Lại bộ. Lại là Lại bộ, cơ quan quản lý hộ tịch và nhân sự của toàn triều đình, mắt xích quan trọng nhất của vụ án tráo đổi Trạng nguyên và vụ bạc cứu tế năm xưa.
Trình Khuyết đã ra chiêu thứ ba. Hắn muốn chém đứt rễ của Lại bộ bằng một vụ bê bối huyết thống.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện