Chương 12/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng đá ném lộp bộp vào cánh cửa gỗ của Vạn Sự Các vang lên như tiếng chuông báo tử. Những tiếng chửi rủa, thóa mạ xen lẫn với tiếng hò reo kích động từ đám đông bên ngoài vọng vào rõ mồn một.
"Gọi con ả họ Kỷ đó ra đây!"
"Giả mù sa mưa giả vờ đi vạch trần kẻ khác, hóa ra cha nó lại là kẻ tham ô bạc máu của dân đen!"
"Đốt cái tiệm bán tin thối nát này đi!"
Tôi lùi lại một bước, cảm giác như có ai đó vừa giội một xô nước đá từ đỉnh đầu xuống. Suốt bao nhiêu năm làm nghề thu thập tin tức, tôi luôn nghĩ mình chỉ là một kẻ đứng ngoài xem kịch, một con buôn bán những bí mật đổi lấy bạc lẻ. Nhưng bây giờ, bức màn sân khấu bị giật phăng, tôi trở thành vai chính bị lột trần và ném vào giữa vòng tròn phán xét.
"Kỷ tỷ..." Đường Lục mếu máo, tay nắm chặt lấy một thanh củi phòng thân. Thằng bé chưa bao giờ phải đối mặt với áp lực dư luận khủng khiếp thế này. "Bọn họ điên thật rồi. Mạnh chưởng quỹ nói cửa sau cũng bị vây kín, chúng ta không ra được đâu."
Tôi cúi xuống nhìn tờ cáo thị của Thiên Cơ Bảng. Những chữ cái nhảy múa trước mắt tôi, và dưới cùng là dòng chữ đỏ rỉ máu chói lòa:
[Ba ngày sau, Vạn Sự Các sẽ cháy. Người chít đầu tiên là Hạ Tùng.]
Tôi cắn mạnh vào môi đến ứa máu.
Năng lực của tôi luôn báo trước hậu quả. Nhưng lần này, nó báo cái chít của anh ấy.
Trình Khuyết đã lên kế hoạch cực kỳ thâm hiểm. Hắn không chỉ nhắm vào tôi. Hắn nhắm vào người duy nhất có khả năng dùng chứng cứ để lật lại vụ án theo đúng trình tự của luật. Hắn muốn dùng ngọn lửa phẫn nộ của đám đông để thiêu rụi Vạn Sự Các, mượn tay đám đông để lấy mạng Hạ Tùng, và từ đó, triệt tiêu mọi chứng cứ có thể giúp hắn kiểm soát thế trận.
Hắn muốn tự mình làm quan tòa, tự mình thi hành án.
"Tôi phải ra ngoài đó." Tôi lẩm bẩm, ném tờ cáo thị xuống bàn. "Tôi phải giải thích với họ. Cha tôi không tiếp tay tham ô, ông ấy là người đã giấu đi bản sao sổ sách thật để tố cáo bọn chúng!"
Tôi vừa định giơ tay rút thanh cài cửa, một bàn tay vững chãi đã nắm chặt lấy cổ tay tôi, kéo giật tôi lại.
"Cô định nói cái gì?" Hạ Tùng trầm giọng gắt. "Giải thích với đám đông đang say máu ngoài kia sao? Cô nghĩ bọn họ cần sự thật à? Họ chỉ cần một cái đích để ném đá!"
"Vậy tôi phải làm sao?!" Tôi gắt lại, nước mắt cuối cùng cũng trào ra vì uất ức và sợ hãi. "Ngài nhìn dòng chữ đỏ này đi! Nó nói ba ngày nữa nơi này sẽ cháy, và ngài... ngài sẽ chít! Tôi không thể đứng nhìn điều đó xảy ra được! Tôi sẽ công khai toàn bộ cuốn sổ gốc kia ra! Tôi sẽ nói cho thiên hạ biết An Quốc công là kẻ chủ mưu!"
"Nếu cô công khai toàn bộ cuốn sổ lúc này, Triệu Chi Lan sẽ bị lộ chỗ trốn! Phu nhân Lại bộ và hai đứa trẻ sẽ bị cuốn vào vòng xoáy sát phạt!" Hạ Tùng bóp chặt vai tôi, lực tay mạnh đến mức khiến tôi đau điếng. "Kỷ Như Hối, nhìn tôi này!"
Tôi ngẩng lên, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm, rực lửa nhưng lại cực kỳ kiên định của anh.
"Tin đồn không thể lấy mạng người nếu chúng ta không tự từ bỏ vũ khí của mình." Hạ Tùng nói, từng chữ rành rọt. "Vũ khí của cô là năng lực nhận biết sự thật bị cắt xén. Vũ khí của tôi là quyền lực kiểm chứng. Cô không được phép rối loạn. Cô không được phép để Trình Khuyết dắt mũi."
Tôi sững sờ.
Hạ Tùng – tên đầu gỗ luôn yêu cầu bằng chứng, kẻ luôn coi thường những trực giác vô căn cứ – bây giờ lại đang dựa vào năng lực "chữ đỏ" của tôi để đưa ra quyết định.
"Đúng vậy..." Tôi lẩm bẩm, gạt nước mắt, lý trí bắt đầu trở lại. "Trình Khuyết đang chơi một ván bài tâm lý. Hắn tung nửa sự thật về cha tôi để ép tôi phải tung nửa sự thật còn lại. Nếu tôi công khai danh sách nhân chứng lúc này, tôi sẽ trở thành công cụ của hắn. Tôi sẽ dâng những người vô tội như Chi Lan lên thớt."
"Đại nhân! Kỷ tỷ!" Đường Lục bất ngờ hét lên từ phía cửa sổ. "Có người... có người ném thứ này vào!"
Đường Lục cầm một cục đá được bọc bằng một mảnh giấy da dê vứt cạch xuống bàn.
Tôi mở mảnh giấy ra. Bên trên chỉ viết ngắn gọn một dòng chữ sắc lẹm:
Nửa canh giờ nữa, gặp ta ở lầu hai tửu lâu Phượng Tường. Mang theo sổ gốc. Bằng không, lửa sẽ bén sớm hơn dự định.
Ký tên: Trình Khuyết.
Hắn cuối cùng cũng lộ diện. Kẻ điều hành Thiên Cơ Bảng, kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng cho toàn kinh thành, đã quyết định ngửa bài.
"Cô không đi được. Đây rõ ràng là bẫy. Bên ngoài cửa Vạn Sự Các đang bị bao vây, cô ló mặt ra sẽ bị xé xác."
"Tôi phải đi." Tôi gấp mảnh giấy lại, nhét vào tay áo. "Hắn muốn sổ gốc, nghĩa là hắn vẫn chưa có đủ bằng chứng để tự mình hạ bệ An Quốc công. Hắn đang cần tôi. Hơn nữa… Tôi là mục tiêu của đám đông. Chỉ cần tôi xuất hiện ở một nơi khác, đám đông sẽ rời khỏi Vạn Sự Các, và ngài mới có cơ hội chuyển Chi Lan cùng cuốn sổ gốc đến đại lao Hình bộ để bảo vệ."
Hạ Tùng nhíu mày, định từ chối, nhưng tôi đã giơ tay ngăn lại.
"Hạ Tùng." Lần đầu tiên, tôi gọi tên anh ta mà không có kính ngữ. "Ngài luôn bảo vệ nhân chứng của mình. Bây giờ, hãy bảo vệ những gì ngài cần bảo vệ bằng chứng cứ. Còn chuyện lời đồn... đó là chiến trường của tôi."
Anh ta nhìn tôi một lúc lâu. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy một tia sáng lấp lánh như sao xẹt qua đáy mắt anh.
"Nửa canh giờ." Hạ Tùng rút con dao găm nhỏ bên hông, đưa cho tôi. "Sau nửa canh giờ, nếu cô không ra khỏi tửu lâu Phượng Tường, tôi sẽ mang toàn bộ cấm quân Hình bộ cày nát chỗ đó."
Tôi gật đầu, nhận lấy con dao găm mát lạnh.
Tôi đi lấy một chiếc áo choàng xám có mũ trùm từ tủ của Mạnh chưởng quỹ, khoác lên người. Đường Lục lén mở một khe cửa ngách, nơi bọn côn đồ còn đang lơ là.
Tôi luồn mình vào bóng tối của con hẻm, bỏ lại phía sau tiếng la ó chói tai, hướng về phía tửu lâu Phượng Tường.
Trình Khuyết. Để xem kẻ tự xưng là nắm giữ thiên cơ này, rốt cuộc có diện mạo như thế nào.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện