Chương 13/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Tửu lâu Phượng Tường vắng ngắt. Một sự tương phản rợn người với không khí huyên náo, sặc mùi phẫn nộ của đám đông đang vây hãm Vạn Sự Các ngoài kia.
Tôi bước lên lầu hai, đôi giày dính đầy bụi bẩn gõ nhịp khô khốc trên sàn gỗ bóng loáng. Ở dãy bàn cạnh cửa sổ, nhìn thẳng xuống trục đường chính của kinh thành, có một nam nhân đang ngồi thản nhiên rót trà.
Hắn mặc trường bào màu lam nhạt, phong thái thanh tao như một vị ẩn sĩ. Trên bàn, thay vì rượu thịt, hắn chỉ đặt một xấp giấy Tuyên Thành và một chiếc kinh mộc.
"Kỷ cô nương, cô đến sớm hơn ta tưởng."
Hắn ngẩng lên, mỉm cười. Đó là một khuôn mặt trẻ trung, thư sinh, nhưng đôi mắt lại mang vẻ tang thương và lạnh lẽo của kẻ đã nhìn thấu hồng trần.
Trình Khuyết. Người kể chuyện lừng danh của quán trà Trà Hương. Kẻ được đồn là đã bị đẩy xuống hồ chít đuối từ mười năm trước trong vụ án lấy mạng bạn học chấn động thế gia.
"Ngài không chít." Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện hắn, con dao găm của Hạ Tùng vẫn giấu chặt trong ống tay áo.
"Người chít trong lời đồn thường sống rất dai, vì họ không còn gì để mất." Trình Khuyết đẩy một chén trà về phía tôi. "Cũng như cha cô, Kỷ Văn Bác. Ông ấy bị kết tội là thư lại tham ô, bị người đời phỉ nhổ, nhưng thực tế lại sống chui nhủi để bảo vệ một cuốn sổ rách suốt mười năm."
"Ông ấy không tham ô!" Tôi đập mạnh tay xuống bàn, giọng run lên vì kìm nén.
"Ta biết." Trình Khuyết thản nhiên gật đầu. "Ta biết rõ hơn bất cứ ai. Vì cha ta chính là viên tiểu quan bị đưa ra chém thủ làm vật thế mạng cho An Quốc công mười năm trước. Gia đình ta tan nát, danh dự của dòng họ ta bị dẫm đạp chỉ để làm tấm bia đỡ đạn cho những kẻ ngồi cao trên ngai vàng kia."
Hắn đứng dậy, đi về phía lan can lầu hai, chỉ tay xuống đám đông đang cầm gạch đá và đuốc cháy phía xa.
"Cô thấy họ không? Những người đang gào thét đòi đốt Vạn Sự Các kia?" Trình Khuyết cười nhạt. "Hôm qua họ còn khen cô là người đưa tin nhạy bén. Hôm nay họ gọi cô là con gái của kẻ tội đồ. Người đời không cần chân tướng, Kỷ Như Hối. Họ chỉ cần một câu chuyện đủ kịch tính để thỏa mãn cơn đói đạo đức của chính mình. Họ cần một kẻ để ném đá."
"Vì vậy ngài cho họ những gì họ muốn?" Tôi nghiến răng. "Ngài tung tin về phu nhân Lại bộ, về Trạng nguyên, về tôi... Ngài dùng những bí mật đau đớn nhất để kích động họ?"
"Ta chỉ đang phơi bày sự thật." Trình Khuyết quay lại, ánh mắt sắc như dao. "Sự thật là phủ An Quốc công thối nát, Lại bộ mục rỗng. Ta cho đám đông sự thật, và họ trả lại cho ta sự công bằng. Đưa cuốn sổ gốc cho ta, Kỷ cô nương. Ta sẽ công bố toàn bộ danh sách những kẻ đã nhúng chàm. Kinh thành này cần một cuộc đại tẩy rửa bằng chính sự phẫn nộ của dân chúng."
Tôi siết chặt tay. "Ngài không chỉ công bố tên những kẻ có tội. Ngài định công bố cả danh tính của những nạn nhân, những người như Triệu Chi Lan, như hai đứa trẻ của phủ Lại bộ. Nếu danh sách đó bị phát tán, bọn họ sẽ không có đường sống!"
Trình Khuyết bước lại gần tôi, hơi thở mang theo mùi trà lạnh ngắt. "Để lật đổ một gốc cổ thụ già cỗi, vài cái mầm non bị dẫm nát là cái giá phải trả. Cô cứu được một hai người, nhưng ta có thểlấy mạng sạch lũ sâu mọt kia. Đừng dùng lòng trắc ẩn nhỏ nhen của cô để ngăn cản công lý của ta."
"Ngài không làm vì công lý." Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ đanh thép. "Ngài làm vì hận thù. Ngài muốn tất cả mọi người phải cảm nhận nỗi đau bị lời đồn gít chít giống như ngài mười năm trước. Ngài đã biến mình thành thứ mà ngài ghét nhất rồi, Trình Khuyết."
Trình Khuyết im lặng. Một nụ cười tàn nhẫn dần hiện lên trên môi hắn.
"Cô từ chối sao?" Hắn thong thả cầm chiếc kinh mộc lên, gõ mạnh xuống bàn. Chát!
"Vậy thì chuẩn bị xem vở kịch tiếp theo đi. Cô nghĩ Hạ Tùng có thể bảo vệ cô mãi sao? Một quan viên Hình bộ vì tư tình mà che giấu tội phạm, nhận hối lộ để bao che cho kẻ tham ô... Lời đồn này, cô thấy thế nào?"
Tim tôi thắt lại.
Tôi vội vã lật cuốn sổ ghi chép trong đầu.
[Ba ngày sau, Vạn Sự Các sẽ cháy. Người chít đầu tiên là Hạ Tùng.]
Dòng chữ đỏ ban nãy vốn đang tĩnh lặng, đột ngột rung chuyển dữ dội trên trang giấy trong tâm trí tôi. Màu đỏ thẫm rỉ ra, đặc quánh như máu tươi, và dưới tác động từ lời nói của Trình Khuyết, nội dung của nó bắt đầu biến đổi:
[Hai ngày sau, Hạ Tùng sẽ bị đám đông hành hình trước cổng nha môn vì tội tham ô.]
Thời gian bị rút ngắn lại! Lời đồn của Trình Khuyết đã chuyển hướng mũi giáo. Hắn không cần đợi hỏa hoạn, hắn muốn biến Hạ Tùng thành kẻ thù của nhân dân ngay lập tức.
"Ngài điên rồi." Tôi lùi lại, tay chạm vào con dao găm.
"Ta không điên. Ta chỉ hiểu quy luật của tin tức hơn cô." Trình Khuyết bình thản ngồi xuống, lại tiếp tục rót trà. "Bản tin tối nay của Thiên Cơ Bảng sẽ là về Hạ đại nhân 'liêm chính'. Cô có thời gian từ giờ đến lúc trăng lên để thay đổi ý định. Đưa sổ cho ta, hoặc nhìn người đàn ông của cô bị xé xác bởi chính những người dân mà hắn cố gắng bảo vệ."
Tôi không nói thêm một lời nào, quay lưng chạy thẳng xuống cầu thang.
Gió đêm lạnh buốt tạt vào mặt, nhưng trong lòng tôi còn lạnh hơn. Tôi nhìn thấy kết cục, tôi nhìn thấy cái chít, nhưng lần đầu tiên, tôi không biết phải làm cách nào để đính chính một sự thật mà đám đông không muốn nghe.
Tôi chạy về phía Vạn Sự Các. Đám đông ngoài kia đã bắt đầu cầm đuốc.
Hạ Tùng.
Tôi thầm gọi tên anh ta. Tôi đã luôn khinh thường việc anh ta quá coi trọng chứng cứ và quy trình chậm chạp. Nhưng bây giờ tôi mới hiểu, quy trình đó là thứ duy nhất ngăn cách con người với thú dữ. Khi chứng cứ bị thay thế bằng lời đồn, công lý chỉ còn là một cuộc hành hình nhân danh đám đông.
Tôi phải cứu anh ta. Dù cái giá phải trả là phơi bày bí mật lớn nhất của chính mình.
Vừa chạy tới chân tường Vạn Sự Các, tôi thấy bóng đen của Hạ Tùng đang đứng ở ban công lầu hai, tay giữ chặt lấy một thanh củi cháy hất văng ra ngoài để ngăn lửa bén vào kho tin.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện