Chương 3/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Kinh thành lúc rạng sáng vẫn chìm trong làn sương mù dày đặc. Khắp các ngõ ngách, chỉ có tiếng kèn hỷ huyên náo của đội ngũ đưa dâu phủ Hộ bộ xé toạc sự tĩnh lặng.
Tôi xách váy chạy trối chít theo những sải chân dài của Hạ Tùng. Dù đã cố gắng, tôi vẫn tụt lại phía sau anh ta một đoạn.
Đoàn rước dâu không đi theo con đường lớn lát đá xanh dẫn thẳng đến nhà trai ở phố Đông. Thay vào đó, bọn họ rẽ vào một con phố nhỏ lầy lội, hướng về phía cổng thành Nam. Phía trước, ánh đèn lồng đỏ mờ ảo chập chờn, rọi lên chiếc kiệu hoa bọc gấm đỏ thẫm đang lắc lư theo nhịp bước hối hả của đám phu kiệu.
"Bọn họ đang định đưa kiệu ra khỏi thành!" Tôi hét lên, thở không ra hơi. "Sơn tặc không cướp của giữa kinh thành được, hiện trường vụ án đã được sắp xếp ở ngoài kia!"
Hạ Tùng không đáp. Bàn tay anh đặt trên chuôi kiếm, đôi mắt sắc lạnh khóa chặt vào chiếc kiệu hoa. Đột nhiên, anh ta đạp mạnh vào vách tường của một căn nhà bên đường, mượn lực nhảy vọt lên mái ngói thấp, rồi đạp gió lao thẳng về phía trước như một mũi tên đen.
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn vị Chủ sự Hình bộ bình thường luôn cứng nhắc với các loại thủ tục, giờ đây phi thân đáp thẳng xuống chặn ngay giữa đường, ngay trước mũi con ngựa của tên quản gia phủ Hộ bộ.
"Hình bộ tra án, dừng lại!"
Giọng nói bọc nội lực của Hạ Tùng vang lên như sét đánh ngang tai, áp đảo hoàn toàn tiếng kèn hỷ. Cả đội ngũ rước dâu hoảng hốt phanh gấp. Con ngựa của tên quản gia hý vang, suýt hất lão ta xuống đất.
"Hạ… Hạ đại nhân?" Lão quản gia luống cuống nhận ra lệnh bài trên tay Hạ Tùng. Lão cố nặn ra một nụ cười khó coi, mồ hôi lạnh toát rịn trên trán. "Đại nhân, hôm nay là ngày đại hỷ của Hộ bộ phủ chúng tôi. Giờ lành không thể lỡ, xin ngài giơ cao đánh khẽ…"
"Mở kiệu." Hạ Tùng lờ đi lời khách sáo, giọng nói không cho phép cự tuyệt.
"Đại nhân! Cô dâu chưa đến cửa nhà chồng không thể tùy tiện lộ mặt, đây là quy củ!" Lão quản gia gào lên, vài tên gia đinh lực lưỡng lập tức tiến lên, tay lăm lăm gậy gộc chắn trước kiệu hoa.
Lúc này tôi vừa vặn chạy tới, chống tay lên gối thở dốc, liền tiếp lời: "Quy củ là cô dâu phải trùm khăn đỏ, chứ không có quy củ nào nói người trong kiệu bắt buộc phải là Tống tiểu thư cả!"
Lời vừa dứt, sắc mặt tên quản gia xám xịt như tro tàn.
Hạ Tùng không nói hai lời. Anh ta rút kiếm, một đường kiếm quang sắc lẹm lướt qua khoảng không. Xoẹt một tiếng, tấm rèm gấm dày cộp trước cửa kiệu bị chẻ đôi, rơi lả tả xuống đất.
Bên trong kiệu, một nữ tử mặc hỷ phục đỏ chói đang cuộn tròn trên ghế gỗ. Khăn voan đỏ trùm kín đầu nàng. Nàng không động đậy, không kêu la, như thể đã chít.
Tim tôi vọt lên tận cổ họng. Chẳng lẽ năng lực của tôi đã sai lệch thời gian? Nàng ta chít rồi sao?
Hạ Tùng bước lên, dùng mũi kiếm nhẹ nhàng gạt tấm khăn voan ra.
Đó là Tiểu Thúy, nha hoàn hồi môn thân cận nhất của nàng. Tiểu Thúy bị trói gặt tay ra sau lưng, miệng nhét đầy giẻ rách. Đôi mắt nàng đỏ ngầu, sưng vù vì khóc, khi nhìn thấy Hạ Tùng, nàng tuyệt vọng rên rỉ những tiếng nấc uất nghẹn.
Cô gái này hoàn toàn không biết mình đang bị đưa đến cõi chít. Nàng chỉ nghĩ mình bị bắt thế thân để chịu tội bỏ trốn thay cho chủ tử.
Hạ Tùng vung kiếm cắt đứt dây trói cho Tiểu Thúy. Anh ta quay lại nhìn tên quản gia, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến lão ta run lên cầm cập.
"Tội bắt cóc dân nữ, ép gả thế thân, cản trở Hình bộ chấp pháp. Tự trói, hay để ta động tay?"
Hai canh giờ sau, Hình bộ đã phong tỏa toàn bộ khu vực.
Cuộc rước dâu hoang đường này kết thúc bằng việc quản gia cùng toàn bộ phu kiệu bị tống vào đại lao. Đội "sơn tặc" do nhà trai sắp xếp mai phục ngoài cổng Nam cũng bị cấm quân của Hình bộ ập đến tóm gọn.
Trong phòng tra khảo, tên quản gia cuối cùng cũng khai ra sự thật: Hôn lễ hôm nay thực chất chỉ là màn kịch để chuyển giao rương hồi môn chứa cuốn sổ. Nhà trai cần cuốn sổ để tiêu hủy chứng cứ, nhà gái cần tiền sính lễ và một "cái chít hợp lý" của đứa con gái để chặn miệng thiên hạ.
Tôi đứng ở hành lang nhà nha môn, nhìn mặt trời dần ló dạng. Một đêm dài rốt cuộc cũng kết thúc. Tiểu Thúy đã được đưa về nhà cha mẹ đẻ ở ngoại ô, còn Tống tiểu thư được Mạnh chưởng quỹ của Vạn Sự Các sắp xếp một chiếc thuyền bí mật để rời kinh thành xuống phương Nam.
Lời đồn Tống tiểu thư bỏ trốn vì tình vẫn sẽ lan truyền.
Thế nhân sẽ tiếp tục chế giễu nàng lăng loàn, phỉ báng nàng không biết liêm sỉ. Nhưng đó là cái giá phải trả để bảo vệ thân phận hiện tại của nàng. Nếu công khai việc nàng ôm chứng cứ tố cáo cha ruột trốn đi, nàng sẽ chít trước khi án mạng được xét xử, vì tội bất hiếu ở triều đại này nặng ngang với tội mưu phản.
Tôi lấy cuốn "Nhật ký nhận tin" ra, nhìn vào dòng chữ đỏ dưới tên Tống tiểu thư.
[Ngày mai, người thay nàng lên kiệu hoa sẽ chít.]
Dòng chữ đỏ từ từ phai màu, biến thành những hạt bụi mực nhỏ li ti, rồi tan biến hẳn vào thớ giấy. Vụ án đã thực sự kết thúc. Tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm, đóng sập sổ lại.
"Cô đang làm gì vậy?"
Giọng nói quen thuộc vang lên. Hạ Tùng bước ra từ phòng thẩm vấn. Trên tay anh đang cầm tờ giấy mà Tống tiểu thư để lại đêm qua.
"Kiểm tra lại hồ sơ." Tôi nhún vai. "Hạ đại nhân, chúc mừng ngài phá được một vụ mưu sát chưa thành. Còn tôi thì giữ được bát cơm ở Vạn Sự Các. Hợp tác vui vẻ."
Tôi đưa tay ra định nhận lại trang sổ máu, nhưng Hạ Tùng nâng tay lên, tránh né.
"Bản gốc này là vật chứng của Hình bộ. Tôi sẽ giữ. Hôm nay cô làm rất tốt, Kỷ cô nương. Nếu cô không ngăn cản đám rước, có lẽ Hình bộ chỉ nhặt được một cái xác."
Tôi hơi ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên tôi nghe tên đầu gỗ Hình bộ này mở miệng khen ngợi người khác.
"Tôi chỉ tò mò." Hạ Tùng đột nhiên nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm xuống. "Tại sao đêm qua, cô biết chắc chắn giờ xuất giá sẽ bị đẩy lên sớm? Nếu là dự đoán, cô không thể chính xác đến từng khắc như vậy."
Sống lưng tôi cứng đờ. Tôi không thể nói với anh ta rằng tôi có năng lực nhìn thấy tương lai. Với một kẻ cuồng quy trình và chứng cứ như anh, anh ta sẽ đưa tôi đi khám đại phu tâm thần mất.
"Vì tôi hiểu tâm lý tội phạm. Bọn chúng sợ đêm dài lắm mộng, sợ Tống tiểu thư ôm cuốn sổ đến nha môn tố cáo, nên chúng phải thực hiện giao dịch càng sớm càng tốt. Đó gọi là suy luận dựa trên logic của lời đồn, thưa đại nhân."
Hạ Tùng chăm chú nhìn tôi một lúc lâu, dường như đang đánh giá xem tôi nói thật hay đùa. Cuối cùng, anh ta không hỏi thêm, chỉ gật đầu.
"Bất kể cô dùng cách gì, trực giác của cô rất nhạy bén. Nhưng từ vụ sau, đừng tự ý hành động một mình." Anh ta xoay người bước đi, vạt áo quan phục phất lên trong gió lạnh.
Một buổi sáng bình yên cuối cùng cũng trở lại.
Tôi quay về Vạn Sự Các, uể oải ngồi phịch xuống ghế. Đường Lục vừa từ quán trà Trà Hương về, vứt cạch một xấp ngân phiếu và mấy tờ cáo thị lên bàn.
"Kỷ tỷ! Dưa mới! Nóng hổi luôn!" Nó hét lớn, mắt lại sáng rực lên.
Tôi rên rỉ ôm đầu: "Hôm nay tao mệt rồi, tin nhà ai cháy hay nhà ai đánh ghen thì vứt vào góc đi."
"Không phải cháy! Là chuyện của Tân khoa Trạng nguyên! Sáng nay, có một người phụ nữ ăn mặc quê mùa đến đập cửa phủ Thái phó, gào khóc nói rằng Tân khoa Trạng nguyên vốn đã có vợ ở quê, giờ đỗ đạt lại nhẫn tâm phụ bạc, giấu giếm để chuẩn bị cưới con gái của Thái phó!"
Tôi nhíu mày. Trạng nguyên phụ tình trần thế, mô-típ này những người kể chuyện ở quán trà đã nhai đi nhai lại mười năm nay, nghe phát ngán.
Tôi hờ hững kéo cuốn "Nhật ký nhận tin" ra, cầm bút lên.
Ngày mùng bảy tháng Tám. Nguồn tin: Đường Lục nghe từ phủ Thái phó. Nội dung: Tân khoa Trạng nguyên giấu vợ ở quê để cưới thiên kim.
Tôi vừa định đóng sổ lại đi ngủ bù, thì cơn ớn lạnh quen thuộc lại đâm thấu cổ tay.
Tôi mở trừng mắt. Trên nền giấy trắng, những vệt mực máu lại bắt đầu rỉ ra, uốn lượn và tàn nhẫn kết nối thành một dòng chữ mới:
[Năm ngày sau, người vợ thật sẽ bị kết tội giả mạo thân phận và chít trong đại lao.]
Tôi sững sờ. Trạng nguyên phụ tình là mô-típ cũ rích, nhưng người vợ thật sự lại bị kết tội giả mạo?
Ánh mắt tôi lướt qua xấp giấy tờ Đường Lục vừa mang về. Trong đó kẹp lẫn một bức thư nặc danh tố cáo Tân khoa Trạng nguyên gian lận mà ai đó vừa dán ở cổng học viện.
Mắt tôi dán chặt vào góc dưới cùng của bức thư nặc danh đó.
Chữ viết rất nắn nót, nhưng ở góc thư, nơi dùng để ký tên ấn triện, lại là một nét vẽ bằng mực đỏ sậm.
Một ký hiệu hình nửa vầng trăng.
Giống hệt ký hiệu trên trang sổ dính máu của phủ Hộ bộ đêm qua.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện