Chương 4/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Kinh thành chưa bao giờ thiếu chuyện để nói, nhưng chuyện về Tân khoa Trạng nguyên thì luôn nằm ở vị trí độc tôn trên bảng xếp hạng ăn dưa.
Chỉ trong một buổi sáng, toàn bộ các quán trà, ngã tư đường và cổng chợ đều sôi sục. Người ta nói Trạng nguyên lang Thẩm Dật, người vừa đỗ đầu kỳ thi mùa xuân với bài phú chấn động quần thần, vốn dĩ là một kẻ vong ân phụ nghĩa. Hắn đã lén lút giấu đi người vợ tào khang ở quê nhà để dễ bề kết thân với con gái của Thái phó.
"Đồ cặn bã! Uổng công đọc sách thánh hiền!"
"Đúng thế! Ta nghe nói người phụ nữ kia vì nuôi hắn ăn học mà phải bán tóc, giờ hắn áo gấm về làng lại không thèm nhận mặt!"
Tôi đội Đẩu Lạp, chen chúc giữa đám đông đang bu đen bu đỏ trước cổng phủ Trạng nguyên. Những lời chửi bới vang lên không ngớt, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào của một nữ nhân đang quỳ rạp trên thềm đá.
Người phụ nữ đó ước chừng khoảng đôi mươi, mặc một bộ áo váy bằng vải thô xám đã vá chằng vá đụp, vai gầy run rẩy. Nàng ôm khư khư một cái bọc vải cũ kỹ trong lòng, liên tục dập đầu về phía cánh cửa sơn son thếp vàng đang đóng chặt.
"Thẩm lang… phu quân… chàng ra đây nhìn thiếp một cái đi! Thiếp là A Nhu, là vợ của chàng đây mà!"
Từ bên trong cánh cửa, tiếng quản gia nhà Trạng nguyên vọng ra lanh lảnh, khinh miệt:
"Cút đi, con mụ điên này! Lão gia nhà ta chưa từng lập gia thất, từ đâu chui ra một ả nhà quê dám đến đây nhận xằng bậy! Người đâu, đánh đuổi nó đi!"
Cánh cửa hé mở, vài tên gia đinh hùng hổ vác gậy lao ra. Đám đông xung quanh la ó ầm ĩ nhưng tuyệt nhiên không một ai tiến lên can ngăn. Bọn họ thích xem kịch vui, nhưng không ai muốn rước họa vào thân khi đắc tội với quan lớn.
Nhìn cảnh tượng này, trong đầu tôi lại hiện lên dòng chữ đỏ lạnh lẽo:
[Năm ngày sau, người vợ thật sẽ bị kết tội giả mạo thân phận và chít trong đại lao.]
Tôi không chần chừ nữa. Ngay khi cây gậy gỗ chuẩn bị giáng xuống lưng người phụ nữ yếu ớt, tôi rút một thỏi bạc nhỏ từ trong tay áo, ném thẳng vào trán tên gia đinh đi đầu.
"Ối!" Tên đó ôm đầu lùi lại, cục bạc rơi leng keng xuống bậc đá.
Cả đám đông im bặt, dạt ra hai bên nhường đường cho tôi bước tới.
"Vạn Sự Các nhận ủy thác kiểm tra nhân thân, xác minh hôn thú." Tôi hắng giọng, chìa tấm mộc bài của Vạn Sự Các ra trước mặt đám gia đinh. "Đánh chít người trước cổng phủ Trạng nguyên không phải là cách hay để tẩy trắng danh tiếng đâu. Nếu lão gia các người thực sự trong sạch, sao không để Hình bộ hoặc Vạn Sự Các chứng minh nữ nhân này là kẻ giả mạo?"
Tên quản gia nghiến răng định chửi, nhưng khi nhìn thấy chữ "Vạn Sự Các" – nơi nắm giữ nửa số bí mật của các gia tộc kinh thành – lão lại nuốt lời vào trong. Lão hừ lạnh, đóng sầm cửa lại.
Tôi tiến đến, đỡ người phụ nữ tên A Nhu đứng dậy. Bàn tay nàng lạnh toát, thô ráp đầy những vết chai sần của người làm nông quanh năm.
"Đi theo ta. Trừ phi cô muốn chít ở đây."
Về đến Vạn Sự Các, tôi để A Nhu ngồi xuống chiếc ghế dựa, rót cho nàng một cốc nước đường ấm.
Đường Lục tò mò ló đầu ra từ sau quầy, há hốc miệng nhìn "nữ chính" của quả dưa nóng nhất kinh thành đang ngồi ngay trong tiệm mình.
"Nói đi." Tôi chống tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt A Nhu. "Cô có bằng chứng gì chứng minh mình là vợ của Thẩm Dật? Nếu không có bằng chứng, chỉ với việc gây rối trước cổng phủ quan viên, cô đủ bị nhốt vào đại lao rồi."
A Nhu run rẩy gỡ cái bọc vải cũ kỹ trước ngực ra. Lớp vải mở ra, bên trong là một tờ giấy mỏng manh được bọc kỹ càng bằng giấy dầu chống nước.
"Đây là… hôn thư." Nàng cẩn thận đặt nó lên bàn, nước mắt lại chực trào. "Ba năm trước, chàng nói lên kinh dự thi. Trước khi đi, chúng ta đã bái thiên địa, lập hôn thư có chữ ký của lý trưởng thôn Trúc Nhai làm chứng."
Tôi cầm tờ hôn thư lên. Giấy đã sờn, nét mực có hơi mờ, nhưng ấn triện của lý trưởng và hai chữ ký thì vô cùng rõ ràng: Tân lang Thẩm Dật - Tân nương Lâm A Nhu.
Hôn thư này... nhìn không giống đồ giả.
Nếu hôn thư là thật, vậy Thẩm Dật thực sự là một tên cặn bã vong ân phụ nghĩa. Chữ đỏ nói "người vợ thật" sẽ bị kết tội giả mạo. Có nghĩa là, Thẩm Dật sẽ dùng quyền lực của mình để phủ nhận tờ hôn thư này, vu cho nàng tội lừa đảo và nhét nàng vào ngục đến chít.
Tôi híp mắt, cảm thấy có gì đó không ổn.
Lời đồn lan truyền quá nhanh. Một người phụ nữ từ quê lên kinh thành, làm sao có thể trong vòng một buổi sáng khiến cả trăm người tụ tập trước cổng phủ Trạng nguyên? Phải có ai đó đứng sau đẩy tin đồn này lên, biến nó thành tâm điểm chú ý của toàn thành.
Và quan trọng nhất, bức thư nặc danh dán ở học viện sáng nay có ký hiệu nửa vầng trăng. Có kẻ đang lợi dụng sự xuất hiện của A Nhu để kéo Thẩm Dật xuống bùn.
"Đường Lục." Tôi búng tay. "Ra Hình bộ, tìm Hạ đại nhân. Nói với anh ta là Vạn Sự Các có chứng cứ về vụ án của Tân khoa Trạng nguyên. Nhớ nhấn mạnh chữ 'chứng cứ'."
Nửa canh giờ sau, Hạ Tùng xuất hiện. Gương mặt vô biểu tình, nhưng bước chân có vẻ vội vã hơn thường ngày.
Khi nhìn thấy A Nhu đang co ro ngồi trên ghế, lông mày Hạ Tùng khẽ nhíu lại.
"Tôi cần đối chiếu hồ sơ." Hạ Tùng lập tức tiến đến bàn, rút từ trong tay áo ra một tập tài liệu bọc da mỏng. "Đây là bản sao hộ tịch và bài thi của Tân khoa Trạng nguyên Thẩm Dật mà tôi vừa lấy từ Lại bộ."
Tôi đẩy tờ hôn thư của A Nhu về phía anh ta. "Ngài xem thử đi. Hôn thư thật hay giả?"
Hạ Tùng tiếp nhận tờ hôn thư, lật đi lật lại, cẩn thận sờ chất giấy, soi mặt mực dưới ánh đèn.
"Chất giấy là loại giấy trúc rẻ tiền sản xuất ở vùng Tây Nam, khớp với quê quán của Thẩm Dật." Hạ Tùng phân tích, giọng đều đều. "Mực là mực bồ hóng, đã viết ít nhất ba năm. Dấu ấn của lý trưởng không có dấu hiệu khắc giả. Về mặt vật lý, tờ hôn thư này là thật."
A Nhu nghe vậy, nước mắt tuôn rơi lã chã, gật đầu liên tục: "Đại nhân minh xét! Đại nhân minh xét! Thiếp không nói dối..."
Nhưng Hạ Tùng không vội kết luận. Anh trải bản sao bài thi của Thẩm Dật ra cạnh tờ hôn thư, lấy một cái kính lúp bằng lưu ly từ trong ngực áo ra, phóng to chữ ký trên cả hai tờ giấy.
Tôi chồm người tới xem, nín thở.
Trên bài thi, nét chữ của Trạng nguyên mạnh mẽ, nét gập như kiếm, nét phẩy như rồng bay, lộ rõ khí phách của một người có học vấn uyên thâm.
Trong khi đó, chữ "Thẩm Dật" trên tờ hôn thư lại hơi mềm mỏng, nét cuối có thói quen hơi móc nhẹ lên, mang vẻ cẩn trọng và nhã nhặn.
Không cần là chuyên gia chữ viết cũng có thể nhận ra, hai chữ ký này hoàn toàn không phải do cùng một người viết!
"Chữ viết không khớp." Hạ Tùng ngẩng lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn A Nhu. "Cô nương, cô nói Thẩm Dật là người viết tờ hôn thư này. Nhưng nét chữ này tuyệt đối không phải của Tân khoa Trạng nguyên. Tội giả mạo hôn thư, vu khống quan viên triều đình, theo luật phạt đánh ba mươi gậy, lưu đày hai ngàn dặm."
A Nhu sững sờ. Sắc mặt nàng thoắt cái trắng bệch như tờ giấy.
"Không! Không thể nào!" Nàng hoảng loạn chồm lên, nắm lấy vạt áo quan phục của Hạ Tùng. "Chính tay chàng ấy viết trước mặt thiếp! Đây là chữ của Thẩm lang! Người đang làm Trạng nguyên kia... người kia... chắc chắn không phải phu quân của thiếp!"
Không khí trong phòng đột ngột đông cứng lại.
Tôi và Hạ Tùng quay sang nhìn nhau. Trong nháy mắt, tôi đọc được cùng một suy nghĩ xẹt qua trong mắt vị Chủ sự Hình bộ.
Hôn thư là thật. Bài thi là thật.
A Nhu không nói dối, và Tân khoa Trạng nguyên cũng không viết tờ hôn thư này.
Sự thật không phải là câu chuyện cặn bã vong ân phụ nghĩa mà lời đồn đang thêu dệt.
Sự thật đáng sợ hơn rất nhiều.
"Đổi thân phận." Tôi lẩm bẩm, cảm thấy da gà nổi rần rần hai bên cánh tay. "Hạ đại nhân... người đang ngồi trong phủ Thái phó kia, hoàn toàn không phải là Thẩm Dật."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện