Chương 5/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
"Đổi thân phận trong kỳ thi thi hương, thi hội? Làm sao có thể? Lại bộ quy định thí sinh vào trường thi phải có người bảo lãnh nhận diện, mang theo hộ tịch, và trải qua ba vòng khám xét. Càng không thể có chuyện vào triều đình diện thánh nhận chức Trạng nguyên mà không ai phát hiện ra nhân dạng bất đồng."
"Trừ phi..." Tôi gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ, ánh mắt sắc lại. "Kẻ đó đã dùng cái tên Thẩm Dật từ rất lâu trước khi đặt chân đến kinh thành."
Hạ Tùng không phủ nhận giả thuyết của tôi. Anh ta gập bài thi lại, quay sang nhìn A Nhu đang co rúm trên ghế.
"Lâm A Nhu, kể từ khi chồng cô rời thôn Trúc Nhai lên kinh ứng thí, cô đã gặp lại hắn lần nào chưa?"
A Nhu ngơ ngác lắc đầu, nước mắt vẫn đọng trên khóe mi. "Dạ chưa. Chàng đi biền biệt ba năm. Thiếp chỉ biết tin chàng đỗ Trạng nguyên nhờ người trong làng mang bảng cáo thị về. Thấy trên đó ghi 'Tân khoa Trạng nguyên Thẩm Dật, quê quán thôn Trúc Nhai, phủ Tây Nam', thiếp mới thu xếp hành lý, cầm hôn thư lên kinh tìm chàng..."
"Cô chưa từng gặp mặt kẻ đang mang danh Thẩm Dật trong phủ Thái phó?" Tôi ngắt lời nàng.
"Thiếp vừa đến cổng phủ, chưa kịp ló đầu vào đã bị gia đinh đánh đuổi..."
Tôi thở dài, day day thái dương. "Vậy là từ đầu đến cuối, cô chỉ khóc la gọi 'Thẩm Dật', nhưng người cô nhắm đến thực chất chỉ là một cái tên trên cáo thị, chứ không phải một con người bằng xương bằng thịt. Thảo nào kẻ trong phủ lại kiên quyết đuổi cô đi nhanh như vậy. Hắn sợ nếu hai người giáp mặt, cô sẽ hét lên rằng: Ngươi không phải phu quân ta!"
Hạ Tùng bước nhanh về phía cửa, quay đầu lại nói ngắn gọn: "Giữ cô ta ở lại đây. Tôi về Hình bộ xin lệnh điều tra lại hồ sơ thí sinh phủ Tây Nam trong ba năm qua. Cần phải đối chiếu bức họa chân dung lưu tại Lại bộ với gương mặt của gã Trạng nguyên hiện tại."
"Khoan đã!" Tôi gọi với theo, chỉ vào bức thư nặc danh dán ở học viện sáng nay. "Còn thứ này thì sao? Bức thư tố cáo này rõ ràng không phải do A Nhu viết. Nàng ấy không biết chữ, cũng không có tiền để thuê người dán khắp học viện. Có kẻ đang lợi dụng sự xuất hiện của nàng ấy để khuấy đục nước."
Hạ Tùng liếc nhìn ký hiệu nửa vầng trăng ở góc thư, ánh mắt trở nên sâu thẳm. "Cô điều tra nguồn tin. Tôi lo phần bằng chứng. Đừng tự ý hành động."
Nói rồi, anh ta xoay người biến mất vào bóng đêm chập choạng của kinh thành.
Tôi quay sang Đường Lục, đập tay lên xấp ngân phiếu mà thằng bé mang về lúc sáng.
"Đường Lục, đệ nói xem, lời đồn này bùng phát nhanh như vậy, trong quán trà chắc hẳn có người dẫn dắt đúng không?"
Đường Lục gãi đầu, cố nhớ lại: "Đúng vậy! Sáng nay lúc ở Trà Hương, có một gã kể chuyện lạ mặt đập kinh mộc, nói rành rọt từng chi tiết về việc Thẩm Dật nhẫn tâm phụ bạc vợ tào khang ra sao. Khách nghe đông nghẹt, ai cũng ném tiền thưởng. Đệ thấy gã đó nhặt được một xấp ngân phiếu khá dày."
"Một gã kể chuyện vỉa hè lại kiếm được nhiều ngân phiếu như vậy chỉ trong một buổi sáng? Đó không phải tiền thưởng của khách. Đó là tiền công truyền tin đồn. Đi, dẫn tỷ đến quán trà Trà Hương."
Quán trà Trà Hương lúc chập tối vẫn còn khá đông đúc, dư âm của "quả dưa" Trạng nguyên vẫn chưa hạ nhiệt. Tôi và Đường Lục chọn một bàn góc khuất.
Rất nhanh, tôi dùng một thỏi bạc nhỏ mua chuộc được gã tiểu nhị dọn bàn.
"Gã kể chuyện sáng nay? À, hắn tên là Lão Tôn, thỉnh thoảng mới ghé đây." Gã tiểu nhị thì thầm, mắt lấm lét nhìn quanh. "Sáng nay hắn quả thật hào phóng, lúc đi còn bao toàn bộ tiền nước cho cả quán. Hắn thanh toán bằng ngân phiếu của Hối Thông ngân trang."
Hối Thông ngân trang.
Tôi nhíu mày. Đó là ngân trang lớn nhất kinh thành, chuyên giao dịch với các thế gia quyền quý, không phải nơi một kẻ kể chuyện lang thang có thể tùy tiện ra vào để đổi bạc vụn.
"Đường Lục, đệ cầm lệnh bài của Vạn Sự Các, qua Hối Thông ngân trang hỏi thử xem dạo gần đây có ai rút lượng lớn ngân phiếu mệnh giá nhỏ không." Tôi dặn dò. Vạn Sự Các thường xuyên kiểm tra tín dụng thương mại cho các khách hàng buôn bán, nên việc này nằm trong nghiệp vụ của chúng tôi.
Giao việc cho Đường Lục xong, tôi ngồi lại trong góc quán, xâu chuỗi các dữ kiện.
Một lời đồn về Trạng nguyên phụ tình bùng nổ đúng lúc A Nhu xuất hiện.
Một bức thư nặc danh tố cáo gian lận có dấu nửa vầng trăng.
Một kẻ đẩy tin đồn được trả tiền bằng ngân phiếu của thế gia.
Tất cả những thứ này chỉ hướng về một mục đích duy nhất: Kéo sự chú ý của toàn bộ kinh thành và triều đình vào cái tên "Thẩm Dật". Bọn chúng muốn ép gã Trạng nguyên giả mạo kia lộ diện trước ánh sáng.
Bọn chúng không quan tâm A Nhu có bị kết án giả mạo và chít oan trong ngục hay không. Nàng chỉ là một mồi lửa để đốt cháy cái vỏ bọc hoàn hảo của kẻ giả danh.
Cũng giống như Tống tiểu thư, A Nhu chỉ là công cụ của một bàn tay đen giấu mặt đang chơi cờ với nhân mạng. Bàn tay đó có liên quan đến ký hiệu nửa vầng trăng.
Đêm đó, tôi thức trắng ở Vạn Sự Các chờ tin.
Đến canh ba, Hạ Tùng quay lại. Sắc mặt anh ta mệt mỏi, quan phục nhuốm sương lạnh, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một ngọn lửa nguy hiểm.
Anh ta ném phịch một xấp hồ sơ lên bàn.
"Họa sư Lại bộ đã vẽ chân dung của thí sinh Thẩm Dật từ ba năm trước khi hắn vừa lọt qua kỳ thi Hương ở Tây Nam." Hạ Tùng mở một cuộn giấy ra, để lộ bức vẽ một nam nhân có khuôn mặt vuông vức, ánh mắt hiền lành, nét hơi thô kệch.
Sau đó, anh đặt một bức vẽ khác cạnh bên. "Còn đây là chân dung Tân khoa Trạng nguyên hiện tại."
Khuôn mặt trong bức họa thứ hai thanh tú, mày kiếm mắt sáng, hoàn toàn là một người khác.
"Chúng ta đã đúng." Giọng Hạ Tùng lạnh như băng. "Ba năm trước, người mang tên Thẩm Dật rời thôn Trúc Nhai đi thi Hương là người chồng thật sự của Lâm A Nhu. Hắn đỗ đạt. Nhưng trên đường lên kinh dự thi Hội, hắn đã bị thay thế."
A Nhu bưng miệng, cả người run rẩy như chiếc lá trước gió. "Vậy... vậy phu quân của thiếp..."
Hạ Tùng chần chừ một khoảnh khắc, ánh mắt lướt qua vẻ mặt tuyệt vọng của người phụ nữ tội nghiệp, cuối cùng vẫn chọn cách nói ra sự thật tàn nhẫn nhất của quy trình điều tra:
"Lâm A Nhu. Thẩm Dật thật... chồng của cô, đã chít từ hai năm trước rồi. Thi thể hắn được phát hiện dưới một hẻm núi ở Tây Nam, bị thú hoang gặm nhấm, nha môn địa phương kết luận là trượt chân ngã."
Một tiếng thét xé lòng vang lên trong Vạn Sự Các, cắt đứt màn đêm u tối. A Nhu ngã gục xuống sàn nhà, ngất lịm đi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện