Chương 6/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng khóc xé lòng của A Nhu cuối cùng cũng tắt lịm đi dưới tác dụng của bát canh an thần mà tôi vừa ép nàng uống. Nàng thiếp đi trên chiếc sập gụ cũ kỹ trong góc phòng, trên má vẫn còn vương vệt nước mắt chưa khô.
Tôi đứng bên cửa sổ Vạn Sự Các, nhìn ra con phố vắng lặng chìm trong sương sớm.
"Người chồng thật bị sát hại để cướp hộ tịch, cướp luôn cả danh phận tân khoa Trạng nguyên." Tôi khoanh tay, giọng đều đều nhưng đè nén sự tức giận. "Còn người vợ bị đẩy ra trước đầu sóng ngọn gió để làm mồi nhử. Một mũi tên trúng hai đích. Kẻ đứng sau bức thư nặc danh này thật sự rất biết cách lợi dụng mạng người."
Hạ Tùng đang lật xem xấp ngân phiếu mà Đường Lục mang về từ Hối Thông ngân trang đêm qua. Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Không có mũi tên nào là hoàn hảo cả." Hạ Tùng rút ra một tờ ngân phiếu. "Hối Thông ngân trang xác nhận, khoản ngân phiếu này được rút từ tài khoản của một khách hàng giấu tên, thông qua một người đại diện. Nhưng người đại diện đó đã để lộ thẻ bài khi đóng dấu nhận tiền. Thẻ bài có khắc chữ 'An'."
"Phủ An Quốc công?" Tôi quay ngoắt lại.
An Quốc công là một trong ba gia tộc quyền uy nhất triều đình, nắm giữ phần lớn binh quyền ở kinh thành. Nếu kẻ giả mạo Thẩm Dật có ô dù lớn đến vậy, thì việc tráo đổi thân phận trót lọt qua cửa Lại bộ cũng không có gì khó hiểu.
"Kẻ giả danh đang làm rể phủ Thái phó, nhưng lại được phủ An Quốc công bảo trợ." Hạ Tùng híp mắt lại, ánh nhìn sắc lạnh. "Chuyện này không chỉ đơn thuần là gian lận khoa cử nữa, mà là hai thế gia đang muốn cắm rễ vào Lại bộ. Nếu hôm nay A Nhu bị bắt giam vì tội giả mạo, ngày mai, Thẩm Dật giả sẽ mượn tay Thái phó lấy mạng nàng diệt khẩu trong ngục. Cái chít của nàng sẽ dọn đường cho hắn leo lên chiếc ghế Thị lang."
Tôi hít một hơi thật sâu. "Vậy bây giờ ngài định thế nào? Bắt giữ Tân khoa Trạng nguyên ngay lập tức? Chỉ với hai bức chân dung và một tờ hôn thư không cùng nét chữ?"
"Chưa đủ. Tôi cần gửi lệnh hỏa tốc xuống nha môn Tây Nam để quật mộ Thẩm Dật thật, tiến hành nghiệm thi xác nhận vết thương. Đồng thời, Hình bộ sẽ tạm giữ Thẩm Dật giả với lý do 'điều tra nghi vấn hôn thú'. Trong thời gian đó..."
Anh ta quay sang nhìn tôi. "Cô phải đảm bảo A Nhu không xuất hiện trước công chúng. Nếu để phe phủ An Quốc công biết nàng ta đang ở trong tay cô, Vạn Sự Các sẽ không còn là nơi an toàn nữa."
Tôi gật đầu. "Tôi biết giới hạn của mình ở đâu. Vạn Sự Các bán tin, chứ không bán mạng."
Ngày hôm sau, kinh thành nổ ra một trận địa chấn.
Hình bộ đột ngột bao vây phủ Thái phó, áp giải Tân khoa Trạng nguyên Thẩm Dật vào đại lao giữa ban ngày ban mặt. Cáo thị do Hình bộ dán trước cổng nha môn chỉ ghi vỏn vẹn sáu chữ: Nghi vấn gian lận hộ tịch khoa cử.
Không nhắc đến An Quốc công. Không nhắc đến người chồng đã chít. Thậm chí không nhắc đến tên A Nhu.
Hạ Tùng đã giữ đúng nguyên tắc của mình: Công khai phần có bằng chứng, điều tra ngầm phần liên quan đến thế gia, và giữ kín toàn bộ đời tư của nạn nhân.
Quán trà Trà Hương lại được dịp xôn xao. Đám đông vốn đang mắng chửi A Nhu là kẻ hám danh lợi, giờ lại quay sang xỉ vả Thẩm Dật giả mạo là đồ mặt dày chiếm đoạt công danh. Bọn họ thay đổi thái độ nhanh như lật bàn tay, chẳng ai còn nhớ đến người phụ nữ quê mùa đã dập đầu đến chảy máu trước cổng phủ hôm qua.
Tôi ngồi trong Vạn Sự Các, dùng bút đỏ gạch bỏ dòng chữ [Năm ngày sau, người vợ thật sẽ bị chít trong đại lao] trên cuốn sổ ghi chép.
Lại một người nữa được cứu. Dù nỗi đau mất chồng của nàng vĩnh viễn không thể bù đắp, nhưng ít nhất, A Nhu sẽ sống để nhìn thấy kẻ thù đền tội.
Tôi vừa đặt bút xuống, Đường Lục đã hớt hải chạy vào, tay vung vẩy một tờ cáo thị mới bóc từ tường viện về.
"Kỷ tỷ! Đại sự! Dưa này lớn hơn dưa Trạng nguyên nhiều!" Đường Lục thở dốc, mắt trợn tròn. "Là An Quốc công thế tử! Thế tử Triệu Cảnh, kẻ nổi tiếng phong lưu ăn chơi nhất kinh thành!"
Tôi nhíu mày. An Quốc công? Cái tên vừa xuất hiện trong vụ án Trạng nguyên giả, giờ lại thành tâm điểm của lời đồn mới sao?
"Hắn ta làm sao? Đi thanh lâu quỵt tiền hay đánh chít người hầu?" Tôi uể oải hỏi.
"Không phải! Có kẻ vừa tung tin, Thế tử Triệu Cảnh lén lút mua một căn viện hẻo lánh ngoài thành tây để... nuôi ngoại thất! Nghe nói nữ nhân kia còn đang mang thai, được giấu cực kỳ kín kẽ. Đám phu nhân trong kinh thành đang thi nhau đoán xem đó là danh kỹ nào lọt vào mắt xanh của Thế tử!"
Thế tử quyền quý nuôi tình nhân bên ngoài. Một quả dưa kinh điển, đậm đà hương vị của những chuyện tình diễm lệ lén lút mà dân chúng luôn khao khát mổ xẻ.
Tôi lắc đầu, định bảo Đường Lục vứt tờ cáo thị vào thùng rác. Vạn Sự Các không có thời gian chạy theo những chuyện phong lưu nhảm nhí này.
Nhưng ngay lúc tay tôi chạm vào mép giấy. Trên tờ cáo thị ố vàng, ngay dưới cái tên Triệu Cảnh, một dòng mực máu rỉ ra, đặc quánh và tanh nồng. Chữ đỏ lần này không hiện ra từ từ, mà như bị ai đó dùng dao khắc thẳng vào giấy, chói lọi và tàn nhẫn:
[Người trong căn nhà sẽ chít trước khi trăng tròn.]
Tôi sững người, hô hấp đình trệ.
Hôm nay là ngày mười bốn. Ngày mai đã là trăng tròn.
Thời gian không phải là bảy ngày, cũng không phải năm ngày. Chữ đỏ đang đếm ngược bằng canh giờ. Một mạng người sắp bị tước đoạt trong chưa đầy hai mươi bốn tiếng nữa.
Và tệ hơn nữa, chữ đỏ không ghi "ngoại thất sẽ chít", mà ghi "người trong căn nhà sẽ chít".
Tôi ngẩng phắt lên nhìn Đường Lục: "Hỏi Mạnh chưởng quỹ xem, Vạn Sự Các có bản đồ các điền trang thuộc sở hữu ngầm của phủ An Quốc công ngoài thành tây không. Tìm ra căn nhà đó ngay lập tức!"
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện