Chương 7/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Dưới ánh trăng mười bốn nhờ nhờ xám xịt, căn nhà gạch lọt thỏm giữa khu rừng trúc phía tây thành hiện ra như một nấm mồ cô độc.
Không có đèn lồng đỏ treo trước cổng. Không có tiếng tỳ nữ gọi người. Chỉ có một bức tường bao phủ đầy dây leo và cánh cửa gỗ mục nát đóng im ỉm. Nếu đây thực sự là nơi An Quốc công thế tử nuôi giấu một danh kỹ đang mang thai, thì sự đãi ngộ này quả thực còn không bằng nhốt một tù nhân.
"Kỷ cô nương, nếu cô còn tiếp tục dẫm lên cành khô với âm lượng đó, toàn bộ sát thủ trong bán kính mười dặm đều sẽ biết chúng ta đang đến."
Giọng nói lạnh nhạt của Hạ Tùng vang lên ngay sát bên tai tôi. Anh ta mặc đồ dạ hành đen tuyền, hòa lẫn vào bóng tối hoàn hảo đến mức nếu không có mùi ngải cứu quen thuộc, tôi còn tưởng mình đang đi cạnh một bóng ma.
Tôi trừng mắt nhìn anh ta, cố hạ giọng xuống mức thấp nhất. "Hạ đại nhân, nếu ngài cho tôi mượn đôi giày lót đế bông của Hình bộ, tôi đảm bảo mình có thể đi nhẹ như mèo. Còn bây giờ, làm ơn giúp tôi trèo qua cái bờ tường này đi. Trăng sắp lên đến đỉnh đầu rồi!"
[Người trong căn nhà sẽ chít trước khi trăng tròn.]
Dòng chữ đỏ đó như một con rắn lửa quấn lấy tâm trí tôi suốt cả buổi chiều. Tôi đã phải dùng đến ba cái cớ sứt sẹo mới thuyết phục được Hạ Tùng tin rằng "nguồn tin mật của Vạn Sự Các" cho thấy có án mạng sắp xảy ra ở đây. Anh ta dù không tin vào trực giác của tôi, nhưng vẫn mang theo kiếm đi cùng.
Hạ Tùng không nói gì, chỉ thở dài một tiếng mỏng manh. Anh ta đột ngột túm lấy đai lưng của tôi, chân nhún nhẹ một cái. Gió thốc vào mặt, và trước khi tôi kịp kêu lên, cả hai chúng tôi đã nhẹ nhàng đáp xuống mảnh sân cỏ dại mọc đến đầu gối bên trong tường viện.
Sân trong tối om. Tôi rón rén bám theo sau lưng Hạ Tùng, tiến về phía gian nhà chính.
Cửa sổ đóng kín mít, nhưng qua một khe nứt trên giấy dán, tôi thấy một tia sáng lờ mờ tỏa ra từ ngọn đèn dầu lay lắt.
Tôi ghé mắt nhìn vào.
Bên trong không có danh kỹ diễm lệ nào cả. Trên chiếc giường đất tồi tàn, có một cô gái mặc áo thô xám đang cuộn tròn người lại. Nàng nhắm nghiền mắt, hơi thở mỏng manh đứt quãng. Mái tóc đen xõa tung che khuất nửa khuôn mặt, nhưng qua ánh đèn mờ, tôi vẫn thấy rõ sắc diện nàng tái nhợt như xác chít.
Và mùi máu. Mùi máu tươi nồng nặc bốc lên từ băng gạc quấn quanh bả vai nàng.
"Nàng ta đang bị thương rất nặng." Tôi thì thầm, lùi lại. "Đây tuyệt đối không phải là ngoại thất dưỡng thai. Nàng ta đang chạy trốn thì đúng hơn."
Hạ Tùng nhíu mày, tay đặt lên chuôi kiếm. "Kẻ đang bị thương trốn trong nhà kín, nhưng lại bị tung tin đồn là ngoại thất của Thế tử phủ An Quốc công... Đây là một cái bẫy. Có kẻ muốn mượn lời đồn để đánh động những người hóng chuyện tìm đến đây. Và khi kinh thành ồ ạt đổ tới, kẻ đó sẽ nhân cơ hội..."
Rắc.
Tiếng một cành cây gãy vụn vang lên từ phía bờ tường phía đông.
Hạ Tùng lập tức ép sát lưng vào tường, tay giữ chặt lấy vai tôi, đè tôi ngồi xổm xuống bụi cỏ lau cao ngập đầu. "Im lặng." Anh ta ra khẩu hình.
Dưới ánh trăng, ba bóng đen lặng lẽ như quỷ mị trượt qua bờ tường. Bọn chúng mặc y phục gọn gàng, tay lăm lăm những thanh khuyển nha đao cong vút sáng loáng— đặc trưng của ám vệ tử sĩ chứ không phải sơn tặc thông thường.
Mục tiêu của bọn chúng rất rõ ràng. Cả ba tên không thèm quan sát xung quanh, tiến thẳng về phía gian nhà chính, lưỡi đao nâng lên chuẩn bị phá cửa.
Chúng tới để gít người.
Chữ đỏ chưa bao giờ sai. Nếu tôi và Hạ Tùng không có mặt ở đây, cô gái trong phòng kia sẽ bị chặt đứt cổ họng trước khi ánh trăng rọi qua khe cửa.
Tôi khẽ chạm vào ống tay áo của Hạ Tùng, ánh mắt mang theo sự thúc giục: Làm sao đây?
Hạ Tùng không đáp. Trong nháy mắt, anh ta rút một đồng tiền xu từ trong ngực áo, búng mạnh về phía cái chum nước vỡ ở góc sân đối diện.
Xoảng!
Âm thanh chói tai vang lên giữa đêm khuya. Ba gã tử sĩ lập tức khựng lại, xoay ngoắt người, đao hướng về phía tiếng động.
Đúng khoảnh khắc bọn chúng phân tâm, Hạ Tùng đã phóng vọt ra khỏi bụi cỏ. Kiếm của Hình bộ rời vỏ, không một tiếng động dư thừa. Anh ta mượn lực lướt trên mặt đất, chém một đường vòng cung lạnh lẽo. Tên tử sĩ đi đầu chưa kịp hét lên, đã ngã quỵ xuống đất.
Hai tên còn lại giật mình phản công. Tiếng kim loại va chạm leng keng xé toạc sự tĩnh lặng của khu rừng. Khuyển nha đao chém ra những đường hiểm hóc, chiêu nào cũng nhắm vào điểm yếu trí mạng.
Nhưng Hạ Tùng không phải là thư sinh yếu ớt. Võ công của anh ta thực dụng và tàn nhẫn, hoàn toàn là kỹ năng gít người được tôi luyện từ những vụ án đẫm máu nhất của Hình bộ. Chỉ bằng ba chiêu, anh ta đã tước vũ khí của tên thứ hai, một cước đạp vỡ xương sườn khiến hắn văng vào vách tường.
Tên cuối cùng thấy tình thế bất lợi, lập tức quay ngoắt lại, vung đao chém thẳng vào cánh cửa gỗ mục nát để xông vào nhà. Hắn muốn hoàn thành nhiệm vụ dù phải bỏ mạng!
"Cẩn thận!" Tôi hét lên, quên mất việc mình đang trốn.
Cánh cửa bị phá tung. Nhưng tên tử sĩ vừa lao vào được nửa bước đã bị một vật gì đó đập mạnh vào mặt.
Bốp!
Một chiếc lư hương bằng đồng nện thẳng vào sống mũi hắn. Tên sát thủ loạng choạng lùi lại.
Tôi trố mắt. Cô gái bị thương tưởng như sắp chít kia không biết từ lúc nào đã đứng sát mép cửa. Sắc mặt nàng trắng bệch, trán đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt lại sắc như dao cạo. Nàng giữ chặt lư hương bằng một tay, tay kia ấn chặt vết thương đang rỉ máu trên vai.
Hạ Tùng không bỏ lỡ cơ hội. Anh ta lao tới, chuôi kiếm điểm mạnh vào huyệt đạo sau gáy gã tử sĩ, đánh ngất hắn ngay tại chỗ.
Trận chiến kết thúc chóng vánh trong chưa đầy nửa khắc. Mùi máu tươi trộn lẫn với mùi đất ẩm xộc thẳng vào mũi.
Tôi vội vã chạy vào trong phòng. Cô gái kia sau khi ném lư hương đã hoàn toàn kiệt sức, lảo đảo ngã xuống. Tôi kịp đỡ lấy nàng trước khi đầu nàng đập xuống sàn gạch.
"Ngươi... các ngươi là ai?" Nàng thều thào, ánh mắt đầy phòng bị nhìn tôi và Hạ Tùng.
"Vạn Sự Các và Hình bộ." Tôi trả lời nhanh, xé một mảnh vải sạch từ vạt áo trong để quấn chặt vết thương đang rỉ máu của nàng lại. "Bọn ta không đến để lấy mạng cô. Kinh thành đang đồn cô là ngoại thất đang mang thai của Thế tử An Quốc công, nên ta đến để... ừm, xem thử."
Cô gái nghe xong, thay vì hoảng sợ, nàng lại bật cười. Một nụ cười chua chát, trào phúng, ho sặc sụa đến mức hộc ra một ngụm máu.
"Ngoại thất? Mang thai? Khắp thiên hạ này, chỉ có một kẻ dùng cách bẩn thỉu đó để giấu ta thôi."
"Ý cô là sao?" Hạ Tùng bước tới, mũi kiếm vẫn cắm xuống sàn nhà.
Nàng gượng dậy, đôi mắt kiêu ngạo quét qua phù hiệu Hình bộ trên đai lưng Hạ Tùng, từng chữ bật ra rõ ràng như đinh đóng cột:
"Ta không phải ngoại thất của Triệu Cảnh. Ta là Triệu Chi Lan. Triệu Cảnh... là anh ruột của ta."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện