Chương 8/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Lời tuyên bố của cô gái tự xưng là Triệu Chi Lan như một viên đá tảng ném thẳng xuống mặt hồ đang tĩnh lặng.
Tôi sững sờ. Em gái ruột của Thế tử Triệu Cảnh?
Kinh thành ai cũng biết phủ An Quốc công quyền khuynh triều dã, nhưng con cái thì neo người. Lão Quốc công chỉ có một người con trai duy nhất là Triệu Cảnh, nổi danh ăn chơi trác táng. Chưa từng có ai nhắc đến việc phủ An Quốc công có một vị thiên kim tiểu thư.
Hạ Tùng nhíu chặt đôi mày kiếm. Anh ta lấy từ trong ngực áo ra cuốn sổ tay nhỏ chuyên dùng để ghi chép của Hình bộ, ngón tay lướt nhanh qua các trang giấy dưới ánh trăng mờ.
"Hộ tịch Lại bộ không có tên Triệu Chi Lan. Ba đời nhà họ Triệu, chi chính hay chi thứ đều không ghi nhận người nữ nào mang tên này. Nếu cô muốn dùng thân phận phủ Quốc công để tìm đường sống, cô chọn sai người rồi."
Chi Lan cười gằn, tiếng cười như tiếng ho xé rách lồng ngực. "Tất nhiên là không có. Tên của ta đã bị kẻ mang danh cha ruột tự tay dùng bút chu sa gạch bỏ khỏi gia phả từ mười năm trước rồi. Bọn họ nói mẹ ta bạo bệnh qua đời, ta chít yểu. Người chít thì làm gì có tên trên hộ tịch?"
Tôi và Hạ Tùng trao đổi một ánh nhìn nhanh chóng.
Một người đang sống sờ sờ nhưng bị xóa sổ khỏi gia phả thế gia. Tại sao một gia tộc quyền lực như An Quốc công lại phải vứt bỏ ruột thịt của mình? Chỉ có một lý do duy nhất: Sự tồn tại của nàng là một mối đe dọa. Một bí mật mà bọn họ thà mang tiếng tuyệt tự cũng phải chôn vùi.
"Mười năm trước… đã xảy ra chuyện gì mà mẹ cô và cô phải 'chít yểu'?"
Chi Lan ngước đôi mắt đầy thù hận lên nhìn chúng tôi. Bàn tay nàng bấu chặt vào mép giường gạch đến mức móng tay rỉ máu.
"Mười năm trước, triều đình xuất quốc khố năm trăm vạn lượng bạc trắng để cứu trợ vùng lũ lụt ở ba châu phía nam. Mẹ ta, Lâm phu nhân, vốn là một tỳ nữ xuất thân từ Lại bộ trước khi được lão Quốc công nạp làm thiếp. Bà ấy vô tình nghe được... không, bà ấy tận mắt nhìn thấy lão Quốc công cùng vài quan viên cấp cao khác bàn việc tráo đổi số bạc trắng kia bằng chì và kim loại vụn trước khi xe hàng rời khỏi kinh thành."
Tim tôi đập mạnh một nhịp. Vụ án tham ô bạc cứu tế! Đây là vụ án đã từng làm chấn động triều đình mười năm trước. Tôi vẫn nhớ loáng thoáng, kết cục của vụ án đó là vài tên tiểu quan và thư lại bị mang ra chém thủ làm vật thế mạng, còn số bạc thì hoàn toàn bốc hơi không dấu vết.
Hóa ra, kẻ thật sự nuốt trọn khoản bạc máu đó lại là những trụ cột quyền uy nhất của triều đình.
"Mẹ ta biết bà không sống nổi. Trước khi bị ép uống thuốc độc, bà đã lén đưa cho ta một chiếc chìa khóa và bắt ta bỏ trốn theo đoàn xe tiếp tế. Ta sống chui nhủi ở vùng ngoại ô suốt mười năm. Mấy ngày trước, bọn chúng không biết làm cách nào lại đánh hơi được tung tích của ta. Nếu không phải Triệu Cảnh... nếu không phải anh ta tìm thấy ta trước, lén giấu ta vào viện tử này, thì ta đã bị bọn sát thủ băm vằm từ hôm kia rồi."
Tôi hít một ngụm khí lạnh.
Mọi thứ đã kết nối lại. Vụ án Trạng nguyên giả mạo được phủ An Quốc công bảo trợ, cũng chính là để đưa người của chúng cắm rễ vào Lại bộ, che đậy sổ sách. Còn Triệu Cảnh – tên Thế tử nổi danh ăn chơi, hóa ra lại dùng vỏ bọc phong lưu của mình để tung tin "nuôi ngoại thất".
Hắn cố tình làm bẩn danh dự của chính mình, cố tình khiến mọi người nghĩ rằng người trốn trong nhà là một cô tình nhân bụng mang dạ chửa, chứ không phải đứa em gái mang trên mình bí mật diệt môn. Hắn đang dùng dư luận để bảo vệ Chi Lan khỏi sự truy sát của chính cha ruột mình.
Một kẻ lợi dụng lời đồn để lấy mạng người.
Một kẻ lại lợi dụng lời đồn để cứu người.
"Lời đồn này không cứu được cô lâu đâu. Gia tộc của cô không quan tâm dư luận đồn gì. Chỉ cần cô có mặt ở đây, bọn chúng sẽ cử thêm sát thủ đến. Hôm nay là ba tên, ngày mai sẽ là ba mươi tên."
"Kỷ cô nương nói đúng." Hạ Tùng tra kiếm vào vỏ, ánh mắt dứt khoát. "Chúng ta phải chuyển người ngay lập tức. Căn nhà này đã lộ, nửa canh giờ nữa người của Hình bộ và An Quốc công đều sẽ ập đến. Nếu để lão Quốc công bắt được nàng, chứng cứ tham ô mười năm trước sẽ vĩnh viễn biến mất."
"Chuyển đi đâu?" Tôi hỏi nhanh. "Đại lao Hình bộ không an toàn, trong đó toàn tai mắt của An Quốc công. Còn Vạn Sự Các của tôi chỉ là một cái tiệm rách, giấu một con mèo còn khó chứ đừng nói giấu một nhân chứng quan trọng."
Chi Lan đột nhiên vươn tay, túm chặt lấy ống tay áo của tôi. Nàng dốc chút sức tàn cuối cùng, thì thầm một cái tên:
"Mẹ ta... trước khi chít... bà ấy bảo nếu có một ngày ta cùng đường... hãy đến tìm một người kể chuyện tên là Trình Khuyết. Hắn ta thường uống trà ở..."
Nàng chưa nói dứt câu, mắt đã trắng dã, đầu ngoẹo sang một bên ngất xỉu vì mất máu quá nhiều.
Tôi đỡ lấy nàng, tim đập thình thịch.
Trình Khuyết? Một người kể chuyện?
Khoan đã... Cái gã kể chuyện đẩy tin đồn về Tân khoa Trạng nguyên ở quán trà Trà Hương mà Đường Lục nhắc tới. Người đã nhận ngân phiếu từ Hối Thông ngân trang! Đó là Trình Khuyết sao?
"Cô ta nói cái tên nào?" Hạ Tùng khom người xuống, định xem xét vết thương của Chi Lan.
"Một người tên Trình Khuyết." Tôi cắn môi. "Hạ đại nhân, tôi nghĩ... tôi biết kẻ đang giật dây những lời đồn dạo gần đây là ai rồi. Kẻ đó vừa muốn vạch trần vụ án bạc cứu tế, lại vừa không từ thủ đoạn nhét người vô tội vào chỗ chít."
Một tiếng xé gió cực kỳ nhỏ và lạnh lẽo đột ngột rít lên từ phía cửa sổ.
Đồng tử Hạ Tùng co rút. Anh ta ôm ngang eo tôi, dùng lực đè cả tôi và Chi Lan lăn mạnh xuống gầm chiếc sập gụ.
Phập! Phập! Phập!
Ba mũi nỏ tẩm độc xanh lè ghim ngập cán vào bức tường ngay chỗ tôi vừa đứng.
Bọn sát thủ đợt hai đã đến. Và lần này, chúng không định giáp lá cà. Chúng định dùng nỏ bắn nát căn nhà này!
"Kỷ Như Hối!" Hạ Tùng thấp giọng gầm lên bên tai tôi, đây là lần đầu tiên anh ta gọi thẳng tên họ của tôi thay vì "Kỷ cô nương" cứng nhắc. "Mang cô ta lùi vào góc chít của tường. Dù xảy ra chuyện gì cũng không được nhô đầu ra!"
Tôi cắn chặt môi đến rỉ máu, gật đầu, ôm chặt lấy thân thể lạnh ngắt của Chi Lan.
Bóng lưng đen thẫm của Hạ Tùng như một con báo săn mồi, lao vút ra khỏi cửa sổ, đón nhận cơn mưa tên đang trút xuống dưới ánh trăng mười bốn lạnh lẽo.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện